THẾ GIỚI TÂM LINH Số 77 – Phát thanh ngày 19. 7. 2026
BUỔI NÓI CHUYỆN TẠI TÂM LINH ĐÀN
Vẫn ngày 12. 8. 2006 – lúc 8 giờ tối
- Có Hai LH về cám ơn vì đã được bớt đau khổ.
* Nếu có sự thành tâm, thương xót mà cầu nguyện, thì một người dù tự hủy vẫn có hy vọng!
– (Cô Thủy còn đang nói chuyện, thì tự động ngưng lại và cho biết chị Hoài về):
– (Hoài): Cháu được ơn Chúa cho ra khỏi chỗ mà cháu xin nói là rất thê thảm! Cháu biết tuy nói vậy chứ không ai hiểu và biết được sự thê thảm đến mức nào! Cháu được Chúa cho phép về để cám ơn đến ông bà, gia đình các chị em về bên họ cô Giang (xin nhắc lại cô Hoài gọi chị Giang là cô, vì cô là đời vợ trước của anh Dũng). Nếu như có thể thì cho cháu được gửi lời cám ơn đến anh Dũng chồng cháu, anh đã vì cháu mà đến với Chúa. Song cháu cng muốn nhờ anh Dũng cầu nguyện thêm! Cháu xin hết và phải đi!
– (Th): Còn một người nữa về! Chị Thanh nhờ cháu nói lời cám ơn vô cùng, khi mà được các Thánh tìm hỏi đến, thì Chúa đã cho bớt khổ, song chị ấy cũng vẫn còn cần xin được cầu nguyện cho nhiều hơn nữa! Chị ấy nói lời cám ơn Hợp vô cùng! Và muốn nhờ em làm những việc lành chỉ cho chị ấy! Trước khi đi, chị Thanh nói lại là chị ấy cám ơn mọi người vô cùng! Chị còn nói tiếp là chú Trường Linh có việc Chúa cho làm, mà hôm nay rất bận!
(Chú thích thêm: Trường hợp cô Thanh chết là do cô tự tử, nên như cô đã nói cho biết trước kia là phải ở chỗ tối và rất khổ, thế mà nhờ xin lễ, nuôi ơn gọi và những lời cầu nguyện mà cô cũng được Chúa xét và cho bớt khổ, tức là LH không bị hư đi đời đời! Do đó ta nếu biết có người tự hủy hoại cuộc sống, mà mình cứ lấy lòng thương, đau xót cho LH thật lòng, mà cầu nguyện, cùng làm các việc lành như bố thí, nuôi người đói khổ, hay giúp ơn gọi … thì cũng vẫn có hy vọng!).
- Rủ người chết về VN.
* Khi ta dự định làm việc gì, mà ta đặt hoàn toàn niềm tin vô Chúa, lại có sự yêu thương trong đó, thì cứ yên tâm.
– (Phụng): Em muốn nói chuyện với chị! Chị khỏe không?
– (Th): Chị có xác đâu mà không khỏe!
– (Ph): Em quên! Chị có về VN chơi với em không?
– (Th): Chị sẽ cho em biết một là thấy trực tiếp, hai là qua mẹ chỉ. Em muốn cách nào?
– (Ph): Thấy ai? Thấy chị, hay thằng Vừng?
– (Th): Em đang hỏi chị, không nhớ sao? Muốn thấy thật, thì chị sẽ về nói chuyện với em trong giấc mơ. Muốn mẹ chỉ, thì khi về mẹ sẽ dẫn em ra chỗ chị nằm là thấy ngay!
– (Ph): Thank you! Chị nhắc em, em sẽ ra thăm chị!
– (Th): Em có lo lắng trong chuyến đi này không?
– (Ph): Em lo cho hai đứa nhỏ! Hoặc chuyện xui xẻo nào đó làm cho mất vui!
– (B.Q): Mẹ lo lắng, nếu chẳng may có điều gì xảy ra thì, tất cả mọi điều không làm được, từ tâm linh đến tình yêu thương, song cứ cầu xin và phó thác vào Chúa!
– (Ph): Tử vi nói em năm nay có điều không tốt, nhưng mình tin Chúa thì lo gì!
– (Th): Chị nghĩ mẹ sợ! Bà còn theo mọi sự mà từ khi đẻ ra đến già, vẫn không gột rửa được! (Nhận định: (Vậy là cô Thủy biết rõ mẹ mình nhất! Bà vẫn còn ít nhiều mê tín dị đoan, nếu như tử vi nói, thì làm sao không lo lắng được! Nhưng ai cũng biết, đánh đổ một quan niệm đã đi vào tiềm thức thì không phải là chuyện dễ dàng, nhất là đối với những người đã trọng tuổi. May người đang huấn luyện bà là cô Thủy – vừa là người con mà bà rất thương tiếc – lại là người của Đức Mẹ, chứ không thì khó ai có khả năng chinh phục – Cô Thủy tiếp với Phụng):
– Chị cho biết: khi mà em dự định một việc làm mà trong đó có đức Tin và có tình yêu thương, thì thế nào Chúa cũng cho vui! Hãy yên tâm! (CÒN TIẾP) Mọi người nhớ điều này luôn nhé!
———————————–♥–PHẦN HAI –♥————————————
TẦM QUAN TRỌNG CỦA ẤN TÍN THIÊN CHÚA HẰNG SỐNG (TIẾP THEO)
ThĐ.914: Sẽ có một loạt những C.chiến đẫm máu tới cuộc chiến cuối cùng
Cơn Thịnh Nộ Sử Thi Tập V
Ánh Sáng Sau Cơn Thịnh Nộ
(Tiếp theo Tập IV)
Với các nhân vật:
– Aether (anh trai, vị tướng)
– Noctis (em trai song sinh)
– Lirael (nữ chiến binh, người yêu thầm)
– Elyndor (pháp sư già, thầy của họ)
– Phối cảnh: Vương quốc cổ xưa, Cung điện đổ nát, nghi thức cấm kỵ, linh hồn thì thầm…
Tro tàn vẫn còn bay lượn khắp dãy núi Zara’khan. Những gì từng là cung điện ngầm oai vệ của vương quốc Elyria giờ chỉ còn là đống đổ nát hun khói, nơi Hỏa Ngọc Cấm từng rực sáng-đỏ rực nay đã bị phong ấn sâu dưới lòng đất bởi nghi thức hy sinh cuối cùng của pháp sư già Elyndor. Eo Biển Thiêng – tuyến đường huyết mạch của cả lục địa – không còn bị chặn đứng bởi ngọn lửa diệt vong, nhưng giá phải trả quá đắt.
Aether đứng một mình giữa chiến trường im lặng chết chóc. Áo choàng thống soái của hắn rách tả tơi, dính đầy máu khô và bụi đất. Trong tay hắn là thanh kiếm đã từng đâm xuyên tim em trai song sinh Noctis. Hắn quỳ xuống bên mộ tạm của Noctis – một nấm đất nhỏ được dựng vội bằng những viên đá vỡ, trên đó khắc dòng chữ run rẩy: “Em trai ta, người đã chọn sai đường vì tình yêu và nỗi sợ.”
“Ta đã giết em… chỉ để ngăn chặn Hỏa Ngọc không thiêu rụi cả thế giới,” Aether thì thầm, giọng khàn đặc vì khóc nhiều. Hắn nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng của Noctis: đôi mắt em vẫn nhìn hắn với nỗi day dứt và tha thứ. “Nếu em còn sống, chắc em sẽ nói rằng… anh đã đúng”. “Nhưng anh đã mất em rồi, Noctis ạ.” Aether nói trong tim.
Cách đó không xa, dưới gốc cây cổ thụ bị cháy đen một nửa, là mộ của Lirael. Nàng nằm đó mãi mãi, với nụ cười buồn vẫn còn đọng trên môi tái nhợt. Aether quỳ xuống, đặt lên mộ nàng một bông hoa dại còn sót lại giữa tro tàn – loài hoa từng mọc khắp những cánh đồng mà Lirael yêu thích. “Em đã hy sinh để cứu những đứa trẻ vô tội… trong khi ta chỉ biết chiến đấu. Lirael, em là ánh sáng cuối cùng của ta. Nhờ em mà ta vẫn còn lý trí để dừng cơn thịnh nộ này lại.”
Gió thoảng qua, mang theo lời thì thầm mơ hồ từ cõi xa xăm – dường như là tiếng của Lirael và Noctis hòa quyện: “Hãy sống tiếp… đừng để Hỏa Ngọc một lần nữa cám dỗ bất kỳ ai…”
Từ đống đổ nát của tháp cao nhất, một bóng dáng già nua xuất hiện – linh hồn của Elyndor, thầy của cả ba người, hiện ra trong ánh sáng trắng nhạt. Ông không còn hình hài đầy đủ, chỉ là một ảo ảnh mơ hồ, nhưng giọng nói vẫn ấm áp và day dứt như xưa.
“Aether, con trai ta… Thầy đã hy sinh để phong ấn Hỏa Ngọc, nhưng thầy cũng hiểu rằng phong ấn chỉ tạm thời. Sức mạnh ấy vẫn còn đó, sâu trong lòng đất, chờ đợi một kẻ kiêu ngạo khác thức tỉnh nó. Ta đã dạy các con cách sử dụng phép thuật… nhưng quên dạy các con rằng sức mạnh lớn nhất không phải là chế tạo diệt vong, mà là biết dừng lại trước khi lòng kiêu ngạo nuốt chửng tất cả.”
Aether ngẩng đầu, nước mắt lăn dài: “Thầy ơi… con đã mất tất cả. Em trai, người yêu, và cả thầy nữa. Cơn thịnh nộ này… nó đã cướp đi mọi thứ.”
Elyndor mỉm cười buồn: “Không phải mất tất cả, con ạ. Con còn sống. Con còn ký ức về những người đã hy sinh. Và con còn trách nhiệm kể lại câu chuyện này cho thế hệ sau. Hãy dạy họ rằng: khi một vương quốc cố chấp làm giàu Hỏa Ngọc để đe dọa cả lục địa, thì chiến tranh là điều không thể tránh khỏi. Nhưng chiến tranh không bao giờ là chiến thắng thật sự. Nó chỉ để nhắc nhở chúng ta rằng… phải biết sợ hãi trước sức mạnh hủy diệt, và phải biết tha thứ cho chính mình sau khi đã làm những điều không thể tránh khỏi.”
Linh hồn Elyndor dần tan biến, để lại trong tay Aether một mảnh pha lê nhỏ – mảnh cuối cùng từ quả cầu của thầy. Trong đó lưu giữ hình ảnh những đứa trẻ mà Lirael đã cứu, những làng mạc đang hồi sinh bên Eo Biển Thiêng, và cả nụ cười của Noctis ngày còn thơ bé.
Aether đứng dậy, nắm chặt mảnh pha lê. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang le lói xuyên qua lớp khói mỏng. “Ta sẽ sống tiếp. Ta sẽ kể cho mọi người nghe về Hỏa Ngọc Cấm… về cơn thịnh nộ đã khiến vương quốc Elyria sụp đổ, và về những hy sinh vô cùng bi đát của Noctis, Lirael và thầy Elyndor. Hy vọng rằng, không bao giờ có một vương quốc nào lặp lại sai lầm ấy.”
Từ xa, những người sống sót của Liên Minh Ánh Sáng bắt đầu tiến đến. Họ không reo hò chiến thắng, mà im lặng cúi đầu trước những nấm mộ. Một đứa trẻ mà Lirael đã cứu bằng chính mạng sống của mình chạy đến, nắm tay Aether: “Chú ơi… chiến tranh hết rồi phải không?”
Aether vuốt tóc đứa trẻ, giọng nghẹn ngào: “Hết rồi, con ạ. Nhưng chúng ta phải nhớ mãi… rằng hòa bình không phải là thứ tự nhiên có được. Nó được trả bằng máu và nước mắt của rất nhiều người. Chứ không bởi những cuộc ‘hòa đàm’ .”
Cơn thịnh nộ cuối cùng cũng lắng xuống. Dãy núi Zara’khan vẫn còn đó, nhưng Hỏa Ngọc Cấm đã bị phong ấn. Eo Biển Thiêng lại bắt đầu có tàu bè qua lại. Và trong lòng những người sống sót, một bài học sâu sắc vẫn còn vang vọng:
Sức mạnh không nằm ở việc chế tạo diệt vong, mà nằm ở việc biết dừng lại trước khi quá muộn. Đó là bài học sử thi:
Aether tìm được xác em trong lửa Hỏa ngọc.
Lirael hy sinh trong vũng máu … dặn người yêu:
“Anh hãy ra tay kết thúc cơn thịnh nộ này
đừng để Hỏa Ngọc lần nữa cám dỗ bất kỳ ai”.
Vì đó là “Cơn cám dỗ” của chiến tranh.
——-oOo——-
SUY NIỆM MẦU NHIỆM BỐN MÙA
III. ĐỨC CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG
Mọi người cầu nguyện cho đến chín giờ sáng hôm sau, bỗng dưng nghe thấy một tiếng lớn từ trời vang xuống, tương tự một tiếng sấm rền và một cơn gió mạnh, có chen lẫn những ánh chớp sáng loà. Hiện tượng ấy bùng ra trên nhà tiệc ly. Rồi ánh sáng tràn vào đầy nhà, lửa thần linh chan đổ trên đầu từng người có mặt tại đó, với hình một cái lưỡi. Đó chính là Thánh Linh ngự xuống trên họ. Tất cả mọi người đều cảm thấy hiệu quả của Chúa Thánh Linh xuất hiện lạ lùng ấy, nhưng không có ai tuyệt diệu như nơi Mẹ Maria. Mẹ hoàn toàn tan biến và ngây ngất, được lên tới tận lòng Chúa Ba Ngôi. Mẹ nhìn thấy Thánh Linh rất rõ ràng, và hưởng phúc thị kiến thấu thị Thần Tính Thiên Chúa. Chúa đổi mới tất cả các ân sủng, các hồng ân đã ban cho Mẹ từ trước. Lời Mẹ tán dương tạ ơn vượt trên mọi lời của thần thánh hợp lại. Vinh quang Mẹ chói ngời trên hết thảy. Chúa Ba Ngôi rất thoả tình nơi Mẹ, coi như là trả ơn Mẹ vì Mẹ vừa xin Chúa ban Thánh Linh cho trần gian.
Các Tông đồ cũng được tràn đầy Thánh Linh một cách rất đặc biệt. Không những sự thánh thiện của các Ngài được tăng triển trông thấy, mà còn được củng cố vững mạnh không bao giờ mất được. Nhờ bảy linh ân: Khôn ngoan, thâm hiểu (intelligentia), minh luận (scientia), đạo đức (pietas), lo liệu (consilium), mạnh sức, và kính sợ Thiên Chúa, các Tông đồ đã bắt đầu ngay vào việc thiết lập Giáo hội trên khắp vũ hoàn, và anh hùng vui tươi thực hiện các nhân đức các ngài sẽ giảng dạy. Đặc biệt nơi thánh Phêrô, vì có quyền ưu tiên trên các Tông đồ, và thánh Gioan, vì được làm con Mẹ Maria thay Chúa Giêsu.
Các môn đệ được hưởng ơn Chúa Thánh Thần cân xứng với những tâm cảm đã phấn khích họ và tuỳ ở chức vụ họ được trao. Cả những môn đệ không có mặt ở nhà Tiệc ly lúc ấy cũng được phúc thông phần những ân sủng này. Những ai đã cảm thương Chúa Giêsu trong cuộc tử nạn của Người đều được ban một an ủi làm họ nên lương hảo hơn trước.
Hiệu quả việc Thánh Linh hiện xuống đối với thù địch Chúa Giêsu lại khác hẳn. Tiếng động, gió, sấm, chớp khi ấy đã làm chúng hoảng hồn tuỳ ác tâm của chúng. Những kẻ dự vào cuộc giết Chúa Giêsu bị phạt nặng nề nhất. Chúng bị ngã xô nhào xuống đất, đầu đập vào đá, và cứ nằm lịm như vậy suốt ba giờ. Những kẻ đánh đòn Chúa bị ngã xuống và hộc máu chết liền. Tên đầy tớ ngạo mạn vả mặt Chúa tại dinh Anna, không những bị chết ngay, mà còn bị lôi cả xác vào hoả ngục. Nhiều người Do Thái ghét Chúa đều bị đau đớn vật vã bên trong và mắc những tật bệnh xấu xa di truyền cho dòng giống, vì họ đã xin cho Máu Chúa Giêsu đổ xuống họ và con cháu họ. Ở Giêrusalem, mọi người thấy rõ những hình phạt đó, mặc dầu các thượng tế và đảng biệt phái ra sức che đậy, cũng như đã che đậy việc Chúa Giêsu sống lại. Những hiện tượng đó các thánh ký đều xét là chẳng quan trọng gì giữa bao nhiêu biến cố khác dồn dập xảy ra, nên chẳng ghi lại.
Hoả ngục cũng bị phạt thêm rất nặng. Suốt trong ba ngày, lũ quỷ cảm thấy phải phiền sầu thất vọng tăng bội gớm ghê. Chúng rú lên những tiếng kinh khủng làm chết giấc những kẻ bị trầm luân và làm hình khổ chúng chịu thêm lên nặng.
——-oOo——-
Lời Mẹ nhắn nhủ:
Hỡi con, biết bao lần Mẹ đã thúc giục con phải khước bỏ tất cả những gì là trần gian rồi! Nhưng Mẹ còn nhấn mạnh lần nữa. Phải, con hãy dứt bỏ cả những hình ảnh thụ tạo hữu hình, để không một vật nào trói buộc con và làm con khuyết điểm bất cứ cách nào. Con hãy sống như là đã được tham dự vào các ơn vinh quang rồi vậy. Để đạt tới tâm tình thuần khiết ấy, con phải thoát bỏ mọi lưu luyến, sao cho như một tấm bảng trắng để Chúa vẽ hình ảnh tương tự của Người lên.
Có thế con mới đáng dự phần vào lửa thánh từng thiêu đốt các tín hữu đầu tiên trong ngày Linh Giáng. Chúa Thánh Linh không chỉ dành có một ít thời gian để thông ban mình một cách hữu hình đâu, Người vẫn tiếp tục thông ban mình cho nhiều người công chính, nhưng ngày nay không cần phải huy hoàng rầm rộ như ngày xưa nữa.
Hạnh phúc thay linh hồn nào nhiệt liệt khát khao linh ân Thánh Linh ban và chuẩn bị tốt để đáng được! Ơn khôn ngoan dạy họ biết cách tìm chỗ hoàn hảo nhất, đẹp lòng Chúa nhất, trong mọi sự. Ơn thâm hiểu giúp cho sự lựa chọn ấy một ánh sáng đặc biệt, để họ nhận rõ được sự vật bày ra trước trí khôn. Ơn sức mạnh cần thiết để vững vàng hướng tới Sự Thiện tối cao, thắng lướt mọi trở ngại và chịu đựng mọi sự để đạt tới Sự Thiện ấy. Ơn minh luận tỏ cho thấy phần chắc chắn nhất giữa những tối tăm và quyến rũ của sự khôn ngoan giả trá. Ơn đạo đức êm dịu hướng lòng họ về sự đẹp lòng Thiên Chúa và lợi ích tha nhân. Ơn lo liệu cung cấp những phương tiện thích hợp nhất để họ đạt tới cứu cánh tốt lành thánh thiện. Sau cùng, ơn kính sợ Thiên Chúa bảo vệ và đóng ấn hết mọi linh ân khác. Ơn này giúp họ xa tránh những nguy hiểm, lỗi lầm và khuyết điểm để tạo nên cho linh hồn một thành trì vững chắc bảo vệ nó.
——-oOo——-
Bối cảnh1: Những năm tháng cuối cuộc Đời của Đức Mẹ
Kể từ khi Mẹ trở lại Giêrusalem để tham dự Công Đồng đầu tiên bàn về nhiều vấn đề thuộc Đức Tin, Và các nghi thức Thánh Lễ. Sau đó thì Mẹ ở lại tại nhà Tiệc Ly, rồi một hôm Thiên Chúa đặc phái Đức TLTT Gabrie đến gặp Rất Thánh Trinh Nữ. Đức Tổng Thần thiên sứ, với một đoàn tháp tùng đông đảo gồm rất nhiều thiên thần, xuống nhà Tiệc Ly, gặp lúc Mẹ Maria đang sấp mình giang tay cầu xin Thiên Chúa thương xót các tội nhân. Thoạt nghe tiếng nhạc trời và nhìn thấy Đức Thiên Sứ, Mẹ liền quỳ lên để nghe tín điệp của Vua Trời, giữa các thiên thần chen kín chung quanh, với một niềm tôn kính khôn tả. Các thiên thần đều mặc áo dài trắng rực rỡ, tay cầm những vòng hoa và những ngành vạn tuế nhiều loại, mỗi thứ mỗi vẻ diễn tả những đặc ân và ân thưởng thiên hình nghìn trạng của Mẹ. Sau khi xướng lời “Kính mừng Maria” để chào Mẹ, Đức TLTT Gabrie thêm những lời này:
– Nhân danh Thiên Chúa, con xin đến báo tin là cuộc lưu đầy của Mẹ sắp chấm dứt. Tính từ hôm nay, Mẹ chỉ còn sống ở trần gian ba năm nữa thôi. Hết hạn đó, Mẹ sẽ lên để hưởng Hạnh phúc Vĩnh cửu trên trời, nơi mà tất cả thần thánh đang mong chờ Mẹ lên.
Mẹ lại chìm sâu mình xuống trả lời như trong ngày truyền tin rằng:
– Này nữ tì Chúa đây! Xin cứ thể hiện cho tôi theo lời Sứ thần nói.
Và tiếp đó, Mẹ xướng lên một khúc tạ ơn, các vị thiên thần luân phiên nhau hát theo suốt trong hai giờ liền. Cuối cùng, Mẹ xin các thiên thần hợp với các thánh giúp Mẹ sửa soạn từ giã trần gian.
Khi còn một mình, rơi lệ vì hân hoan và khiêm hạ, Mẹ cúi hôn đất, tạ ơn đất đã dung dưỡng Mẹ một thời gian thật dài. Mẹ lại tạ ơn các tầng trời từng cộng tác vào cuộc sinh tồn của Mẹ. Rồi, bừng lên những ngọn lửa tình yêu Thiên Chúa, Mẹ tăng bội và kéo dài các việc đạo đức dường như Mẹ đã ơ hờ cách nào đó, nên phải đền bồi. Mẹ viết thư cho các Tông đồ và môn đệ, phấn khích các vị chăm lo cho thế giới trở lại hơn nữa. Với những tín hữu sống gần Mẹ, Mẹ tỏ ra những bằng chứng nhiệt tâm rõ rệt nhất.
Mẹ chỉ tiết lộ bí mật từ trần cho thánh Gioan biết. Thánh Tông đồ sững sờ và đau đớn đột ngột đến vỡ trái tim. Ngài thưa:
– Con sẵn sàng vâng theo thánh ý Chúa, nhưng Mẹ ơi, Mẹ rất thương xót ơi,xin Mẹ bảo vệ đứa con khổ sở của Mẹ sắp rơi vào cảnh côi cút này.
Có bằng ấy lời, mà thánh Gioan nói mãi mới hết trong nước mắt nghẹn ngào. Không thốt thêm được một lời nào nữa. Mặc dầu được Mẹ an ủi , ngài cũng đứng chết trân, héo hắt như bông hoa
tươi nở dưới ánh mặt trời phải ủ rũ úa tàn lúc chiều về tắt nắng. Thánh Gioan loan tin đó cho thánh Giacôbê Thứ. Từ ngày đó, thánh Giacôbê rất năng đến thăm viếng Mẹ là Nữ Vương các Tông đồ. Thánh Gioan cũng bó buộc phải nói với hai cô gái con chủ nhà Tiệc Ly. Hai cô này, nhiều lần thấy ngài ủ dột với vẻ mặt đẫm lệ, đã cố gạn hỏi cho kỳ được duyên cớ làm sao cho ngài buồn như vậy. Thế là tin sầu đó lan rộng ra. Nhiều người đau khổ bất an, kéo đến thăm Mẹ, sấp mình dưới chân Mẹ, hôn đất nơi chân Mẹ bước qua, xin Mẹ ban phép lành và nài nẵng đưa họ theo Mẹ về trời.
Trước bấy nhiêu than tiếc, bấy nhiêu lệ thảm, tâm hồn hiền mẫu của Mẹ rất xúc động. Hơn bao giờ hết, Mẹ xin được những ân sủng tràn trề cho Giáo hội, cũng như cho các tín hữu đông đảo đến thăm Mẹ. Ai đến gặp Mẹ, Mẹ cũng ban cho được hồn an xác mạnh. Mẹ cấp cứu người bần khổ trong lúc họ cùng túng cơ hàn. Trước khi từ trần, Mẹ muốn phân phát các kho tàng Thiên Chúa mà Mẹ đã quản thủ, để lại một gia tài giầu sang cho các con cái Mẹ sắp vĩnh biệt. Tất cả đều được Mẹ hứa sẽ cầu bầu cho bên Con Chí Thánh Mẹ.
Trong thời gian ba năm cuối cùng đời Mẹ này, Chúa Quan Phòng hạ lệnh cho toàn thể thiên nhiên bắt đầu để tang Mẹ. Các Tông đồ cảm thấy một đau khổ ray rứt khi nghĩ đến sự mất mát to lớn này. Tín hữu tê tái u buồn. Trời đất, trăng sao, các tinh cầu mất đi nhiều vẻ xán lạn. Trong hai năm, chim chóc tỏ niềm buồn bã bi thảm bằng những tiếng kêu chiêm chiếp u sầu chung quanh phòng nguyện của Đức Nữ Vương vũ trụ. Mẹ phải ra lệnh cho chúng hát lên những cung điệu tự nhiên để ca tụng Chúa sáng tạo, chúng mới tạm vui. Mấy ngày trước khi Mẹ qua đời, có một số đông vô kể những con chim nhỏ bay vào phòng Mẹ, rồi nghiêng đầu mổ xuống đất, khe khẽ kêu lên những tiếng não nùng. Cả đến các dã thú cũng chung nỗi buồn khắp trời đất ấy. Một hôm, Mẹ đi viếng các nơi thánh như Mẹ vẫn có lệ quen: khi Mẹ đến nơi, rất nhiều dã thú đến vây quanh Mẹ, con phủ phục dưới chân Mẹ, con cúi đầu kính lạy Mẹ, và con nào cũng rên rỉ buồn sầu. Việc lạ lùng vĩ đại nhất xảy ra sau đại tang này là, trong sáu tháng, mặt trời, mặt trăng, tinh tú đều kém sáng, và ngày Mẹ qua đời, tất cả đều mờ tối đi y như ngày Chúa Giêsu chịu chết xưa vậy.
Nhưng làm sao nói được những hăm hở của Mẹ Maria mong về với Chúa?
Càng ngày sự chiếm hữu càng gần được Người, khát vọng của Mẹ càng nồng nàn cháy nóng …
Trong những việc kỳ diệu Chúa làm nơi Mẹ trong những năm cuối đời Mẹ này, có một ơn lạ mà nhiều người cùng với thánh Gioan đã được chứng kiến, đó là khi Mẹ đã hiệp lễ, Mẹ toả chiếu ra rạng ngời trong mấy giờ liền chính ánh sáng Mình Thánh Chúa Giêsu khi ngự vào Trái Tim Mẹ, như đã thuật trước. Những ai nhìn thấy Mẹ trong trạng thái đó, đều được thấm nhuần những ân huệ thần linh mà không sao diễn tả được sự dịu ngọt của những ân huệ ấy.
Cứ như vậy, Mẹ Maria đi tới mức chót cuộc lưu đầy của Mẹ. Trước khi về hẳn Quê Hương, Mẹ muốn cùng với thánh Gioan đi viếng lại những nơi thánh một lần cuối cùng. Mẹ xin phép thánh Gioan, rồi ra đi với một nghìn thiên thần hầu cận không rời Mẹ lúc nào. Mẹ vĩnh biệt từng nơi, vừa ứa lệ vừa cầu nguyện cho những người trong các thế kỷ về sau sẽ đến kính viếng những nơi thánh ấy. Mẹ dừng lại rất lâu trên núi Canvê, cầu xin Con Chí Thánh Mẹ áp dụng ơn Cứu Chuộc của Người một cách hiệu nghiệm cho hết mọi linh hồn. Trong lời cầu nguyện này, Mẹ cháy lên những ngọn lửa đức ái rất mạnh có thể giết chết Mẹ, nếu không có ơn Chúa trợ lực. Lúc đó, Chúa Giêsu đã hiện ra với Mẹ và nói:
– Mẹ là Mẹ của Con và là Đấng Đồng Công với Con, Con đoan hứa với Mẹ sẽ ban cho loài người đủ ân sủng, để nhờ Máu Con đổ ra tại đây, họ sẽ được vinh quang Con đã sắm cho họ, Con sẽ ban ra trào tràn kho tàng Con cho những ai nhờ Mẹ cầu bầu.
Mẹ Maria sấp mình dưới chân Chúa, cảm tạ Chúa vì lời Chúa hứa và xin Chúa chúc lành. Rồi Mẹ xin các thiên thần bảo vệ các nơi thánh làm tròn sứ mạng, một sứ mạng luôn luôn hiệu nghiệm, nếu tội lỗi loài người không cản trở. Mẹ cũng xin các vị đó và thánh Gioan ban phép lành cho mình. Mẹ cúi hôn kính đất núi Canvê rồi Mẹ trở về nhà Tiệc Ly, vừa đi vừa khóc.
Khi tới nhà Tiệc Ly, Mẹ lại phủ phục cầu nguyện cho Giáo hội, mãi tới lúc
qua một thị kiến trừu xuất, thấy đã được nhậm lời xin, Mẹ mới ngưng. Với nhiều cảm động, Mẹ từ biệt Giáo hội:
– Ôi Giáo hội rất thánh thiện, Công giáo và Tông truyền, tôi đã vì Giáo hộimà sống xa Quê Trời bấy lâu nay, Giáo hội là kho chứa mọi kho tàng của Con Chí Thánh tôi, tôi muốn được chết hằng nghìn lần để chinh phục cho Giáo hội tất cả mọi dân tộc, tất cả mọi thế hệ. Hỡi Giáo hội yêu dấu
ở trần gian, tôi xin từ biệt để về với Giáo hội khải hoàn. Nhưng tôi sẽ tiếp tục âu yếm bảo vệ Giáo hội, cầu nguyện cho Giáo hội hằng được luôn hưng thịnh.
Sau đó, Mẹ tỏ bày với Chúa Ba Ngôi ý muốn làm chúc thư. Chúa Ba Ngôi liền thân xuống phòng nguyện của Mẹ chấp thuận và chứng kiến:
– Hỡi con yêu dấu, con cứ làm như con muốn, Chúng Ta sẽ xác nhận và thihành.
Mẹ hồi tâm một lúc để bàn hỏi với Chúa, rồi, được khuyến khích lần nữa, Mẹ làm một chúc thư khá dài, mà sau này là vài nét chính:
“Lạy Thiên Chúa hằng hữu, con, một con sâu đất hèn hạ, con thờ lạy và tôn vinh Ba Ngôi Thiên Chúa, con xin tạ ơn tất cả mọi thụ tạo, đã vì vâng ý Chúa mà phục vụ con. Con ước mong mọi thụ tạo đều ca tụng Chúa và cung cấp nhu cầu cho loài người, anh em con, được tồn tại. Con để lại cho Gioan, con dấu yêu của con, hai chiếc áo ngắn và một khăn con đã dùng. Con xin cho đất nhận lấy xác con, vì đất là mẹ chung của mọi người. Con xin phó linh hồn con trong tay Chúa, để nó mến yêu và tôn kính Chúa đến đời đời. Và con xin trối lại cho Giáo hội tất cả những kho tàng con đã nhờ ơn Chúa mà thu kiếm được; thật con muốn còn có nhiều hơn nữa để trối lại. Con xin dâng tất cả những kho tàng ấy để tôn vinh Thánh Danh Chúa, cho hết mọi dân tộc được cứu rỗi, cho các Tông đồ, cho tất cả các linh mục có mặt đây và mai sau, cho những người sùng kính con và, sau cùng, cho tội nhân được trở lại, những tội nhân mà bao lâu vũ trụ còn tồn tại con sẽ còn cầu xin cho chúng trước mặt Chúa”.
Chúa Ba Ngôi chấp thuận bản chúc thư này. Chúa Giêsu viết lên Trái Tim Mẹ những lời này để làm bằng chứng: “Hãy thể hiện điều Mẹ ước muốn và ban lệnh”.
Sau khi tạ ơn Chúa rồi, Mẹ lại xin phép để dâng lên một lời cầu nguyện nữa. Được nhận lời, Mẹ thưa:
– Lạy Cha đầy tình thương, nếu điều này làm vinh danh và đẹp lòng Cha, con xin cho các Tông đồ và môn đệ về để tham dự cuộc từ giã trần thế của con, để con đi.
Chúa Giêsu đáp:
– Thưa Mẹ, các Tông đồ đang ở trên đường về gặp Mẹ rồi đó. Những vị ở các tỉnh thành gần kề nhất sắp về tới nơi. Còn các vị khác, Con sẽ phái thiên thần đi đưa họ về. Ý Con muốn là tất cả các vị đó đều dự kiến cái chết vinh hiển của Mẹ để an ủi cả Mẹ cả họ, và để cho vinh quang của Con và của Mẹ càng rạng sáng hơn.
——-oOo——-
ACE/TGTL/SVTT&DCTĐ Kính chúc Quý thính giả và các bạn trẻ Một Tuần Lễ Bình An trong Thiên Chúa và Mẹ Maria.