THẾ GIỚI TÂM LINH SỐ 26 – Ngày 29-06-2025
BUỔI NÓI CHUYỆN TẠI TÂM LINH ĐÀN
Ghi lại buổi nói chuyện của mẹ con cô Thủy do cô Hợp ghi ngày 09. 6. 2005 (11:00am)
- Khi cầu nguyện Chúa cần tấm lòng đơn sơ, thành thật, cậy trông, chứ Chúa không cần tổ chức cho hào nhoáng, và nặng phần nghi thức.
(Phần đầu là chuyện riêng cô Thủy dạy em là Phụng về đức khiêm nhường và Hy sinh. Sau đó là câu chuyện với bà Quý)
– (Thủy): Mẹ muốn được ơn chữa lành thì phải đến ông Thinh đọc kinh Thần Vụ. Con cho biết mẹ sẽ khỏi hết! Chúa cho mẹ vui. Những ai cầu cho các linh hồn đều được Chúa cho vui. Nếu như mẹ nuôi được một bà sơ nghèo ở ngoài bắc thì càng tốt! Sau này khi chết mẹ sẽ được vui. Con cho mẹ biết để mẹ vui là, nếu mẹ muốn làm việc này thì sẽ được, không khó lắm đâu!
Con lại cho biết thêm là vợ chồng ông Tâm, còn phải cầu xin nhiều cho linh hồn người chết, cũng như người sống trong gia đình. Nếu như bớt được thời giờ theo mẹ, đến nhà ông Thinh để đọc kinh Thần vụ, thì tốt nhiều lắm! ông bà cứ nghĩ rằng đến nhà thờ, thì có Chúa hiện diện và người ta nhiều hơn, đấy là điều thực như 2+2 = 4. Nhưng có điều ta không nghĩ được, là Chúa ở khắp mọi nơi. Càng kín đáo, Chúa càng nghe ta nói nhiều, và rõ hơn ở chỗ nhiều người. Con lại ví dụ khi ta ở chỗ chợ, thì chỉ mau mau mà về, còn ở nhà thì thong thả. Đây con chỉ có ý nói, về một khía cạnh suy nghĩ sai lầm nào đó thôi! Chứ không có ý bảo là cứ ở nhà đọc kinh, mà không đến nhà thờ! Con cho biết: Có khi ở nhà thờ mà tâm hồn không bình an, lo ra, thì cũng chưa phải là tốt! Đối với Chúa điều cần nhất, là ta đến tâm sự với Ngài. Chúa cần ta nói chuyện với Người. Chúa cần ta thực lòng. Chúa sợ ta quên đi, mà chỉ nghĩ đến chỗ hào nhoáng bề ngoài, hay quá nhiều phần nghi thức! Bề ngoài và nghi thức Chúa không thích bằng đơn sơ và hết lòng cậy trông.
Con phải đi, con cho biết đây là ý Chúa dậy!
——-oOo——–
Tâm Linh Đàn – Chiều ngày 11. 6. 2005 (17:55)
- Cô Thủy thấy Mẹ của Huệ Trinh vui, nhưng vẫn còn cần nhiều lời cầu nguyện. Người Tâm Linh có thể điều khiển giấc mơ.
– (Thủy): Cô thấy đi làm việc thờ phượng Chúa có như ý không?
– (Trinh): Tốt lắm chứ! Tôi rất thích, vì đó là giờ kính lòng Thương xót Chúa. Hôm nay đáng lẽ tôi đi, nhưng kẹt cháu bắt ru ngủ.
– (Th): Con thấy một người, con cho biết là người quen, song tạm thời để con hỏi lại. Bây giờ điều mà cháu muốn nói là không có cô rủ, mẹ cháu lại ở nhà. Cháu cám ơn cô. Cô có cần cháu giúp gì không ạ?
– (Tr): Không cô!
– (Th): Cháu hỏi cô có muốn hỏi về bà không?
– (Tr): Hôm trước cô cho biết, chúng tôi cần cầu nguyện, và dâng lễ nhiều cho bà. Cám ơn cô !
– (Th): Cháu thấy bà vui, song vẫn phải cầu xin nhiều cho bà!
– (Bà Quý): Phụng nó hỏi, sao con cứ cho nó nằm mơ, thấy những chuyện kinh hoàng vậy? Sao không cho nó nằm mơ thấy vui, như gặp các Thánh chẳng hạn.
– (Th): Con thấy Phụng vẫn không chịu học hỏi, nên con nhắc nhở bằng cách cho nhìn những giấc mơ ấy, để suy nghĩ thực tế hơn! Mẹ nói Phụng, nó sẽ hiểu ngay.
(Bàn: Thì ra người của TGTL có thể điều động giấc mơ của ta. Đây cũng là một tiết lộ đặc biệt của thế giới chúng ta chưa biết).
- Vì Chúa ở trong tha nhân, nên hễ con cái làm cho cha mẹ buồn phiền, thì có lỗi yêu thương. Cha mẹ giận con cái, thì Chúa cũng trừ điểm.
– (Th): Chú! Cháu nói cho vui, chú thấy trong cuộc đời này, cái gì kể là quan trọng nhất, hay là ta muốn nhất? Đây là bàn vui thôi, chú đừng có nói là mình muốn Thiên đàng nhất! Ta loại bỏ điểm này ra nhé!
– (T): Tôi nghĩ điều quan trọng nhất là làm sao tâm hồn luôn được bình an. Lúc trẻ thì thích nhất là có tình yêu – Yêu và được yêu – Còn một điều cũng khá quan trọng, là không chấp nhất bất cứ hành vi, cử chỉ, lời ăn tiếng nói của bất kỳ ai. Điều này tuy nói sau, nhưng lại là cứu cánh của sự bình an trong tâm hồn. Bởi hễ chấp nhất thì sinh đối phó, mà đã đối phó thì ít nhiều gì cũng làm cho tâm hồn phải xao xuyến, nặng hơn thì là bực bội. Tâm hồn một khi đã xao xuyến, hay bực bội thì làm gì còn bình an nữa! Cho nên cái sau là điều kiện để đạt được cái trước.
– (B.Q): Chị Tâm thì sao, chứ tôi thì cứ có tiền đi về VN là vui nhất!
– (Trinh): Hiện tại, chị nói thế là đúng rồi! Tôi cũng đồng ý với chị!
– (Th): Cháu nghĩ chú phải đi theo cô, vì mẹ cháu nói chú thấy không, Người mà như mẹ cháu thì đi đến nhà ai thì bà ngại lắm! Trừ khi là sợ Chúa buồn, thế mà về dám tuyên bố ầm ĩ là, thấy sự bằng an. Một người như mẹ cháu, thì khó mà Chúa đánh động được! Ví như chú, chú tìm tình yêu của Chúa, Chúa cho chú biết là ở chỗ nào, còn mẹ cháu thì sợ, nên Chúa không dám đến. Vậy mà còn nói giờ khắc ngắn ngủi đã đem lại sự vui, bằng an trong lòng! Chú nghĩ đi, điều mà ta thấy quan trọng là chỉ tìm đến nơi Chúa, mà ý cháu nói là ở nơi rất thinh lặng.
– (T): Tôi nghĩ trong tình gia đình, chị ấy về chia sẻ sự bình an, thì tốt thôi, chứ đâu có sao!
– (Th): Nhưng thôi, nói gần, nói xa, chẳng qua nói thật, chú phải vất vả bao nhiêu năm, bây giờ tạm nhàn – nhưng chỉ là tạm thôi – còn có thể là một ngày nào đó, chuyện con cái làm mình tức điên lên, điều mà ta cần, có thể sẽ không được như ý!
– (Trinh): Có thể cô nhìn thấy việc trong tương lai, bây giờ thì mình cứ ráng giữ cho vui vẻ với con cái. Còn bất cứ sự gì xảy ra, thì mình cứ xin chấp nhận vâng theo ý Chúa!
– (T): Tụi tôi thì cứ phó thác cho Chúa. Hàng ngày mình vì yêu thương chúng cũng có, vì bổn phận làm cha mẹ cũng có, mình cứ cầu nguyện cho mỗi đứa, để chúng có cuộc sống bình yên. Còn nếu sau này có chuyện gì xảy ra ngoài ý muốn, thì mình cũng phải chấp nhận! Vả lại hơi đâu mà lo cho nhiều, vì cuộc sống của mình có còn là bao lâu nữa đâu!
– (Th): Cháu không nói là có chuyện gì đến nỗi bi thảm như thế đâu! Cháu chỉ có ý chia sẻ như có một điều gì, con cái làm mất lòng cha mẹ, nhưng mà chỉ là chuyện nhỏ thôi! Nhưng mà nếu ta bực mình, hay giận hờn, thì cũng mất điểm với Chúa! Cháu nói rõ hơn, Chúa ở trong tha nhân, Chúa ở trong ta, Chúa ở trong những con cháu của ta nữa. Thế mà nếu có một ngày nào con cái làm cho chú buồn, chú giận, chú tức, thì lẽ dĩ nhiên là chính họ có tội vì đã làm cho mất lẽ yêu thương! Nhưng chú cũng không phải là không bị Chúa trừ điểm. Chú có thấy được điều cháu muốn nói không? Nếu chú thấy, thì chú bảo mình phải làm sao, để nếu Chúa có trừ thì cũng trừ ít thôi!
– (T): Thôi tôi hiểu rồi! Nói tóm lại là ý cô bảo tôi cứ theo nhà tôi đến nhà ông Thinh đọc kinh, thì đuợc rồi, tôi sẽ đi mỗi thứ sáu, nhưng tôi hỏi, tại sao lại cứ phải đến nhà ông Thinh, mà không ở ngay nhà mình,trong thinh lặng cầu nguyện được sao?
– (Th): Cháu thấy ở nhà mình thiếu hình ảnh, kinh sách, nên không bằng đến chỗ có đầy đủ phương tiện. Cháu cho chú biết hai ông bà ấy đã lập chỗ thờ phượng lâu rồi, vì bà vợ rất nhiều bịnh, nên hai ông bà cứ cậy trông vào Chúa.
(Ghi chú:Thời gian này chúng tôi mới vô dòng Ba Đa Minh, và ông Thinh đang làm Trưởng dòng ở đây – tức nơi chúng tôi đang sống – Thực ra thì không phải trong nhà thiếu tượng ảnh, mà là không đọc kinh Thần vụ, mà cô Thủy bảo là thiếu kinh sách! Lúc đó còn rất mới, nên chúng tôi chưa biết mở kinh Thần vụ. Nói điều này bạn đọc nào không ở dòng Ba không hiểu! Việc mở sách để đọc Kinh Thần vụ rất phức tạp, những người mới phải lâu mới biết mở, vì đây là kinh sách của các cha phải đọc mỗi ngày).
– (Th): Chú có vui không? Chú có nghĩ là sau này sống thật lâu không?
– (T): Tôi không muốn! Tôi sẽ xin Chúa cho về sớm!
– (Th): Chú vui đi! Cháu cho biết là “thọ”!
– (T): Nói thật, tôi không thích! Cô tưởng là tôi thích hả? Cô Lầm to rồi!
– (Th): Tuy thế nhưng cháu biết là chú sẽ “đỡ” hơn! Chú nghĩ đi: “Lạnh” thì cũng không nhiều, mà “nóng” thì cũng không quá! Chú cứ xin Chúa, khi nào Chúa cần, Chúa sẽ đón!
- Bệnh tật không phải là cách Chúa bắt đền tội
– (Thủy): Chú nghĩ sao, khi ngta cứ bảo: “sống lâu để đền tội”, vậy theo chú nghĩ cách nào để đền tội, nay ta thử bàn xem sao?
– (T): Thì mình cứ làm như Chúa dạy: Cho kẻ đói ăn, kẻ khát uống, kẻ rách rưới có áo mặc! Đại khái là: làm từ thiện, hy sinh, cầu nguyện cho các LH v.v…
– (T): Chú nói thì cũng đúng, song cháu đang muốn nói về một khía cạnh khác, mà tại cháu chưa nói rõ ra. Vậy cháu xin chia sẻ trường hợp thế này: Người ta khi sống lâu thì thường là sẽ bệnh nhiều. Có nhiều người cứ nghĩ hay là tại khi trước mình làm khổ người khác, nên bây giờ mình bị bệnh tật là Chúa cho để đền tội. Cháu bảo: không phải vậy! Chuyện Chúa cho ta sống đến khi nào, lúc nào Ngài cất về là quyền của Chúa, nhưng không phải bệnh hoạn là do Chúa phạt. Nhất là nhiều người thấy ai khi trước dữ tợn, rồi về già họ chẳng may tật nguyền, thì cũng bảo đó là Chúa phạt họ, thì càng không phải! Đó chẳng qua là người ta cứ hay suy luận theo kiểu thế gian mà thôi! Cháu cho biết là khi ngta sống đến một độ tuổi nào đó, thì cơ thể bị lão hóa, tất nhiên là suy yếu, chứ không phải là Chúa bắt phải đền tội theo kiểu này, kiểu nọ! Và còn nữa, là do cách sống và ăn uống không phù hợp, không điều độ, tỷ dụ như ăn chơi quá đáng, thì nhiều khi chưa già mà đã phát sinh ra nhiều bệnh, thì đó là tại ta làm ra, chứ cũng không phải là Chúa phạt! Thí dụ như những cô gái điếm, cuộc sống của nhiều người về sau thường hay bị bệnh, ngta cũng cứ hay nói là tại mấy cô, hay mấy người tội lỗi nên Chúa phạt, cũng sai luôn! Còn chú thì cứ sống vui đi! Khi Chúa gọi là biết ngay! Khỏi xin, mà cũng không cần phải sợ!
Lời Bàn: Ta thấy cô Thủy nói rất có lý, là khi đọc Thánh Kinh, ta cũng gặp trong Tin Mừng của Đức Giêsu Kitô, có đoạn Ngài cho chúng ta một dụ ngôn về cỏ lùng, đại ý là người chủ gieo lúa giống trong thửa ruộng của mình, nhưng rồi sau một thời gian, thì gia nhân nói cho ông hay, là ruộng của nhà có nhiều cỏ lùng đã mọc lên, do ban đêm kẻ thù lén gieo vào, nên xin ông cho thợ đi nhổ hết những cỏ lùng. Bấy giờ ông chủ nói: Không, cứ để thế chờ tới khi mùa gặt đến, thì ông sẽ sai thợ gặt đi gặt hết cả lúa lẫn cỏ. Sau đó thì lúa sẽ được bỏ vô kho lẫm, còn cỏ lùng thì cho vô lửa đốt. Qua dụ ngôn ta thấy cách của Chúa hoàn toàn không như ta nghĩ. Ta thì bao giờ cũng lập tức đi nhặt cho hết cỏ lùng, lẽ tất nhiên khi làm như vậy, có thể ta sẽ nhổ lẫn, hay nhổ lầm cả những cây lúa non, vì lúc đó chúng rất giống nhau. Sau nữa, Ngài còn muốn những cây lúa cũng cần phải đấu tranh với cỏ xấu mà sống. Tức con người cũng cần phải phấn đấu với tội lỗi, và những cái xấu, cái ác thì mới xứng đáng được phần thưởng. Cho nên, khi phải chịu đựng những hoàn cảnh xấu, do kẻ ác làm ra, người ta cứ muốn cầu trời tru, đất giệt những kẻ ác cho họ, mà sao những kẻ ác lại cứ sống khoẻ, sống mạnh, thì ngta lại quay ra trách trời không có mắt. Thế mới biết cái suy nghĩ của con người, hoàn toàn khác với những suy nghĩ của Thiên Chúa, có thể sánh như trời với đất (Isaia 55:5-8). Ta cứ ngẫm nghĩ xem Chúa tuy rất ghét tội, nhưng không vì thế mà Chúa phạt ngay khi ta phạm tội, lúc còn sống ở trên trần gian. Thế mới nói là Chúa chậm bất bình, và hay thứ tha. Chính Ngài còn dạy ta phải tha thứ, và cầu nguyện cho kẻ thù nữa!
(CÒN TIẾP)
——-oOo——–
PHẦN HAI
“Sẽ có chiến tranh giặc giã. Dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống nước nọ. Sẽ có đói kém và những trận động đất ở nhiều nơi..” (Mt 24, 6-7).
Quý thính giả và các bạn trẻ thân mến, chúng ta vẫn còn đang nối tiếp những chương trình trước đây. Trong Thông Điệp 426. Ấn thứ Hai, ngay điểm thứ nhất: Chúa đã cho biết “Chiến tranh sẽ bắt đầu ở Âu châu, thì ngày nay chúng ta đang thấy cuộc chiến Nga-Ukraine kéo dài đã 3 năm, thực ra là cuộc chiến Nga-Ukraine-Nato. Chính xác là “Chiến tranh Âu châu”, nhất là năm nay Mỹ nói là sẽ rút khỏi Nato, có nghĩa là Mỹ sẽ không tài trợ như trước đây nữa. Mỹ một mặt xoay trục về Biển Đông – Nam Thái Bình Dương; Hiện nay Mỹ đã đặt xong các chốt để xem TQ cựa quậy ra sao, mặt khác Trong năm qua, Lầu Năm Góc đã gửi một loạt vũ khí đến khu vực Trung Đông, bao gồm tàu sân bay, tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường, tàu tấn công đổ bộ và phi đội máy bay chiến đấu. Tất nhiên là để yểm trợ cho Israel tiêu diệt kỳ hết trục kháng chiến Hezbollah do Iran hỗ trợ và chỉ đạo, đến nay chỉ còn toán sót lại, đang hợp cùng với Houthi. Mới vài ngày trước Các tiêm kích của không quân Israel vừa tấn công loạt mục tiêu của lực lượng Houthi tại sân bay ở Sanaa và phá hủy máy bay cuối cùng còn sót lại”, Bộ trưởng Quốc phòng Israel, ông Israel Katz tuyên bố hôm 28/5/25: “Bất kỳ ai tấn công Israel đều sẽ phải trả giá đắt”. Ngày 30/5, ông Katz tuyên bố Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) sẽ tiếp tục chiến dịch quân sự tại Dải Gaza với quy mô lớn chưa từng có, nếu lực lượng Hamas không đồng ý với thỏa thuận thả con tin, mà Mỹ đề xuất. Hồi năm ngoái, lúc còn chế độ thuộc Tth. Joe Byden, một số quan chức Lầu Năm Góc có bày tỏ lo ngại sự có mặt của Mỹ tại Trung Đông, sẽ khiến Israel càng ngày càng tiến hành những chiến dịch táo bạo hơn! Mối đe dọa từ bộ trưởng năng lượng của Israel ông Yuval Steinitz đã làm dấy lên lo ngại về một cuộc xung đột lớn sắp xảy ra ở Trung Đông. Al-Assad vừa chạy sang Nga (người ta đoán là thế, vì ông bị mất tích ngay trong thời điểm thủ đô của Syria là Damacus bị thất thủ). Ông Assad là một đồng minh của Tổng thống Nga – ông Vladimir Putin, và bất kỳ hành động quân sự tiềm năng nào đều có thể đưa đến cơn thịnh nộ của ông. Điều này có nghĩa là những nỗi lo sợ chiến tranh lớn có thể bùng nổ đang khi Israel, Mỹ, Iran, Syria, Thổ Nhĩ Kỳ, Nga và phương Tây đều đang là thù địch của nhau.
Ông Evgeny Buzhinsky – cựu Trung tướng dưới thời Liên Xô – cảnh báo một cuộc chiến hạt nhân giữa các quốc gia đối thủ không chỉ là “sắp xảy ra” mà còn “rất ngắn”.
——-oOo——–
Đang lúc viết tới đây, trong tâm trí tác giả (TGTL) chợt nổi dậy lời tiên tri “nổi gai ốc”:
SỰ TÀN PHÁ DAMASCUS CỦA SYRIA, SẼ LÀ KẾT THÚC TRẬN CHIẾN THIỆN-ÁC .
HAI TỶ NGƯỜI SẼ PHẢI CHẾT
Chúng quy tụ họ lại một nơi “X” tiếng Hip-ri gọi là Armageddon
Khải Huyền viết: “Vị thứ sáu trút chén của mình xuống sông cả Euphrates. Nước sông ấy liền khô cạn, để dọn đường cho các vua từ phương Đông tới.” Bấy giờ từ miệng Con Mãng Xà, từ miệng Con Thú và từ miệng ngôn sứ giả, tôi thấy ba thần ô uế nhảy ra như những con ếch. Chúng quả là những thần khí của ma quỷ, chúng làm những dấu lạ và đi đến với vua chúa trên khắp cả thiên hạ, nhằm tập hợp họ lại để giao chiến trong Ngày lớn lao của Thiên Chúa Toàn Năng. “Đây, Ta đến như kẻ trộm. Phúc thay kẻ canh thức và giữ áo mình, kẻo phải đi đứng trần truồng và bị người ta nhìn thấy sự lõa lồ của mình!” Chúng quy tụ họ tại một nơi, tiếng Híp-ri gọi là Armageddon” (Kh 16, 12 – 16). Nếu các bạn đọc và suy cho kỹ, sẽ thấy Thánh Gioan còn viết rõ Thời này, ba đứa: Satan, tên Phản Kitô và Ngôn sứ giả, chúng đi khắp nơi, gặp các vua chúa trần gian, chúng phun nọc độc và quy tụ hết mọi người, hết mọi tôn giáo vào cuộc chiến thiện – ác cuối cùng, để giao tranh cùng Thiên Chúa: “đó là một Con Mãng Xà, đỏ như lửa, có bảy đầu và mười sừng, trên bảy đầu đều có vương miện.4 Đuôi nó quét hết một phần ba các ngôi sao trên trời mà quăng xuống đất” (Kh 12:3-4), hóa ra mỗi người sinh ra đều có một ngôi sao chiếu mạng. Nhưng chẳng phải nó có quyền năng đó! Kìa Tiếng kèn của thiên thần thứ sáu nổi lên:
“Tôi nghe có một tiếng phát ra, từ bốn sừng của bàn thờ bằng vàng, ở trước nhan Thiên Chúa. Tiếng ấy bảo thiên thần thứ sáu đang cầm kèn: “Hãy thả bốn vị thiên thần đang bị trói ở sông cả Euphrates.“Bốn thiên thần được thả ra, các vị sẵn sàng để đúng vào năm, tháng, ngày, giờ ấy thì giết một phần ba loài người.” (Kh 9,13-15). Lời Thánh Kinh viết, bên là Satan, bên là Thiên thần. Một bên“giết một phần ba loài người”, bên kia“quét hết một phần ba các ngôi sao” là cái chết của hai tỷ người. Damascus có thể là chiến địa “X” của trận Armageddon theo nghĩa tinh thần là cuộc chiến Thiện-Ác. Vậy đấy, cho nên hiện nay nó đã và đang quy tụ bảy thế lực mạnh mẽ nhất thế giới, trong đó có những thế lực ngày đêm hằm hè, đe dọa, mở lò vũ khí hạt nhân để trừng phạt đối thủ. Thế nào ngày ấy cũng sẽ đến, vì đã có lời sấm hạch tội Damascus: “Này đây Damascus bị gạch sổ, không còn phải là thành, mà chỉ là hoang tàn đổ nát.” (Is 17 :1). Lời sấm này không ngờ, đã ghim tên Đa-mát vô sổ cách nay 2.700 năm trước. Thật là khủng khiếp!
Tóm lại: Mọi sự đã xảy ra như các lời tiên tri và Khải Huyền đã viết cho thời cuối. Và Kinh Thánh cho thấy: Sự xụp đổ của Damascus – có thể là Dấu Chỉ của một thế giới sắp kết thúc.
Bây giờ trong trí tôi bỗng nổi lên cái tên, ấn tượng hơn tất cả tên của các nước lớn, mà ngta gọi là cường quốc. Đó là Tên ISRAEL – Tôi lại nhớ đó là tên Thiên Chúa đặt cho tổ phụ Gia-cóp – Sau một cuộc vật lộn suốt đêm cho đến khi người vật với ông bảo: “Buông ta ra, vì đã rạng đông rồi… Từ nay, “Người ta sẽ không gọi tên ngươi là Gia-cóp nữa, nhưng là Israel, vì ngươi đã đấu với Thiên Chúa và với người ta, và ngươi đã thắng.” Ông Gia-cóp hỏi: “Xin cho tôi biết tên ngài.” Người đó nói: “Sao ngươi lại hỏi tên ta? ” Và Người đó chúc phúc cho ông tại đấy…” (Sáng thế 32, 23-33). Cũng đêm nay, trong trí tôi bỗng hiện lên cho thấy một đêm dài 2.000 năm. Một Israel đã vật lộn với lời nguyền của mình suốt đêm dài hai ngàn năm này, tưởng rằng đã chết nhưng không, “Hắn” chỗi dậy được, vì rõ ràng Ngôn sứ Isaia đã lớn tiếng nói về dân Israel rằng: chỉ phần còn sót lại mới được cứu. Kinh Thánh viết: “Dù số con cái Israel có nhiều như cát biển, thì chỉ phần còn sót lại mới được cứu. Quả thế, Đức Chúa sẽ thực hiện lời Người cách trọn vẹn và mau chóng trên mặt đất”. Quả đúng như ngôn sứ Isaia đã bảo: “Nếu như Đức Chúa các đạo binh chẳng chừa lại cho chúng ta kẻ nối dõi, thì chúng ta đã trở nên như thành Xơ-đom, và thành Gô-mô-ra cả rồi. (Roma 9,25-28). Âu cũng là do vì tội lỗi và vì phản bội các Giao Ước.
Vậy thì khi thành La Mã sẽ mất Đức Tin và nên ngai của quỷ vương (ĐB.31 Lasalette), thì đạo Công Giáo cũng chỉ phần còn sót lại mới được cứu. Nhưng thời giờ chưa tới, thì ai cũng có thể đứng vào thành phần còn sót lại. Ai hiểu được thì hiểu!
Còn không thì cũng như thời ông Nô-E.
* Tại sao phần còn lại của Israel được cứu ? Thưa, vì sau cuộc Cảnh Báo, cũng là một cuộc thanh lọc của Thiên Chúa, trên trời sẽ hiện ra Dấu của Con Chiên Thiên Chúa một thời gian rất lâu. Các lỗ đinh trên Thánh Giá chiếu ra những tia sáng rất sáng, ai cũng được thấy mà không khoa học nào có thể xóa được. Sau phép lạ cả thể ấy, thì đạo nào cũng sẽ trở về cùng Thiên Chúa. Người Do Thái bấy giờ tin rằng quả Thực Chúa Giêsu Kitô là Đấng Cứu Thế. Bấy giờ mới ứng nghiệm “Chỉ có một đoàn chiên và một Chúa chiên” (Rất sớm, chúng tôi nhận được mệnh lệnh của Chúa và Đức Mẹ “Bảo”, phải phổ biến cho quý bạn về cuộc Cảnh Báo, cũng là cuộc Thanh luyện. Chúa bảo, để mọi người và con cháu họ biết, mà dọn sẵn linh hồn mình. Các bạn hãy đón nghe).
Ngày hôm nay, trong tiềm thức tôi chỗi dậy đến hai lần, mà cả hai đều quy về một đất nước, một dân tộc mang cái tên Israel là “dântộc” đã đấu với Thiên Chúa và với người ta. Và “dântộc” ấy đã thắng như Cựu Ước đã chép. Nói thẳng ra là dân tộc ấy đã thắng cả Thiên Chúa và thắng cả nhân loại. Nghe thì chói tai, nhưng Kinh Thánh đã chép! Chẳng lẽ ông Môse thù Thiên Chúa mà viết thế! Chắc chắn không! Các bạn biết rằng, định mệnh cũng nằm trong bàn tay của một Thiên Chúa rất quí sự “Tự Do”, nên bằng vào ngôn ngữ loài người, nói Israel đã thắng được định mệnh, thì là điều khả lý, chẳng còn ai phản đối gì nữa!
Nhưng vấn đề không ở chỗ đó, mà là vấn đề định mạng của một dân tộc, không phải là Thiên Chúa không nói trước. Con người cũng vậy, ai cũng có một định mệnh và hãy tự hỏi, Thiên Chúa đứng ở đâu trong lòng mình ?
Thi hào Nguyễn Du của nước Việt, khi viết cuốn thi ca tiểu thuyết “Đoạn Trường Tân Thanh”, dài 3254 câu thơ, chúng ta thường gọi là “Truyện Kiều”. Khai đề thi nhân đã viết:
“Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài, chữ mệnh khéo là ghét nhau”
Israel là một dân tộc rất tài giỏi, có lần tôi đã nói giải thưởng Nobel cho cả thế giới, đa phần bị người Israel đoạt, có lẽ là chiếm một nửa! Còn một nửa cả thế giới chia nhau. Đó là chuyện thật, chứ không như chuyện ông Cao Bá Quát từng tuyên bố: Thiên hạ có bốn bồ chữ. Riêng mình ta giữ hai bồ, còn một bồ dành cho anh ta là Bá Đạt và bạn ta là Nguyễn Văn Siêu. Bồ chữ còn lại phân phát cho thiên hạ. Đó chỉ là giai thoại. Trở lại với một dân tộc giỏi thật sự, bạn cứ vô tự điển tìm thì biết, ngay như nhà bác học Albert Einstein, người đã tìm ra công thức nguyên tử, trong lúc chạy trốn Đức Quốc Xã sang tỵ nạn ở Hoa Kỳ, nhờ thế Mỹ mới chế ra hai trái bom nguyên tử. Một trái cho nổ tại Hiroshima và Nagasaky, còn lại một chưa cần dùng, thì đã dẹp được thế chiến thứ Hai (1939-1945).
Cho nên Israel phải vật lộn với định mệnh khắt khe là lẽ tất yếu. Vì Nguyễn Du cũng viết: “Chữ “Tài” đi với chữ “Tai” một vần”. Israel phải vật lộn với định mệnh suốt hai ngàn năm, nhưng mà không thua. Thiên hạ muốn viết cả cuốn sách để đưa ra hết cả các lý do hỗ trợ cho logic “Thắng Thiên”, khó nhưng không phải là không thể.
Tiếc rằng cụ Nguyễn Du Tiên sinh không còn tại thế, nhưng nhà thơ có để lại hai câu thơ để đời, để hễ ai trong cuộc sống, nếu có phải năm chìm, bảy nỗi, chín lênh đênh, mà vẫn không làm sao thay đổi được định mệnh của mình, thì lắng nghe thi nhân tiên sinh, trong đoạn kết câu chuyện của nàng Kiều – một tuyệt sắc giai nhân, nhưng lại mệnh bạc – đời vẫn thường là thế! Cho nên các “anh tài” chớ buồn! Tiên sinh bảo, chỉ phải học cho ta một chữ thôi, thì mệnh trời cũng thua.
Thơ viết:
“Thiện căn ở tại lòng ta,
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.” (haha …)
Không biết ngài có dỡn chơi không? Một người thì còn cố gắng luyện Tâm cho được, trăm người đã khó, ngàn, vạn người thì làm sao? Nói chi cả một dân tộc ? Như vậy “bí quyết” của Nguyễn Du tiên sinh chẳng hóa ra bất hiệu nghiệm đối với Israel rồi chăng? Giúp chỉ một người thôi sao?
– Thưa, không! Dân tộc Israel có một mẫu số chung là cuốn sách “Thánh Kinh”. Tất cả mọi con dân của họ đều học được trong đó Tình Yêu Thiên Chúa (TYTC). Họ biết dân tộc họ đã bao phen xé Giao Ước của họ với Chúa, nên Chúa không còn ngó ngàng gì với họ nữa, nhưng họ vẫn giữ cuốn Thánh Kinh trong mỗi nhà, vẫn đọc và vẫn tin vào TYTC. Tin rằng Thiên Chúa rất chậm bất bình. Đó chính là một dân tộc đã khéo luyện cho mọi người của mình, ai cũng có một cái “Tâm” định hình trong TYTC. Nhờ đó dân tộc Israel đã thắng được định mệnh. Tất nhiên, dân tộc nào cũng có những đứa con hư hỏng. Thậm chí là nhà nào cũng có, huống hồ. Tôi biết đang có phong trào nổi lên chống Israel. Để đó, nói tiếp chuyện hai ngàn năm của họ.
Dt. Israel mặc dù đã bị đế quốc La-Mã vĩ đại đánh cho tan tành, dân tình phiêu bạt khắp nơi trên thế giới, trải gần hai ngàn năm. Thế mà cuối cùng, họ đã bảo nhau tụ tập về quê hương cũ, lập lại được tổ quốc. Bạn biết đấy, đâu phải đất hoang mà gọi nhau về? Muốn đòi đất, tất phải có cả sức lẫn trí hơn người. Kẻ viết là người việt Nam, biết phía bắc đã bị địch thù lấy lùi vào 15.420 Km vuông, còn phải chịu áp lực của họ gần trăm năm nay, so với Israel chưa là gì! Nên vẫn hy vọng có ngày sẽ có được người có trí lớn hơn một tỷ người đang ở phương bắc.
Mình trở lại Israel ngày nay, bạn không nói, tôi không nói, thế giới kẻ ưa, người ghét đều phải công nhận. Lịch sử nhân loại mới chỉ có một, không hai. Nói thì nói, tuy đã phục hồi lại được đất nước, nhưng giữa thế gian, Israel vẫn còn phải đấu tranh không ngừng. Ai cũng vậy, một là đấu tranh với chính mình, hai là đấu tranh với các loại kẻ thù chung quanh. Với chính mình, dt. Do Thái vẫn chưa cởi được một lời thề độc.
MỘT DÂN TỘC KHÔNG BỊ CHÚA NGUYỀN RỦA, NHƯNG LẠI TỰ NGUYỀN RỦA MÌNH
Trước khi khởi đầu những cơn khốn khó, Chúa Giêsu cùng các môn đệ ghé Đền Thờ Giêrusalem. “Khi từ trong Đền Thờ đi ra, thì các môn đệ của Người lại gần, chỉ cho Người xem công trình kiến trúc Đền Thờ.2 Nhưng Người nói: “Anh em nhìn thấy tất cả những cái đó, phải không? Thầy bảo thật anh em: tại đây, sẽ không còn tảng đá nào trên tảng đá nào; tất cả đều sẽ bị phá đổ.” (Mt 24, 1-2). Đây là Lời Chúa tiên báo, vì chỉ ít ngày nữa, Israel sẽ tự rước lấy lời thề độc vào mình. Thánh Matthêu tường thuật lại phiên tòa luận tội Chúa Giêsu tại dinh quan Philatô, đoạn chót, ngài viết: “… Tất cả đều đáp: “Hãy đóng đinh nó!” Ông hỏi: “Tại sao? Người này đã làm điều ác gì?” Họ lại càng la lớn hơn nữa: “Hãy đóng đinh nó!” Phi-la-tô thấy không làm được gì, mà lại gây thêm náo động. Ông lấy nước rửa tay trước mặt dân chúng rồi bảo: “Ta vô tội về máu người này, các người phải chịu trách nhiệm lấy!” Cả dân chúng đáp: “Nguyện máu của hắn đổ trên đầu chúng tôi và con cháu chúng tôi!” (Mt 27, 23-25). (Còn Tiếp)
——-oOo——–
SUY NIỆM MẦU NHIỆM BỐN MÙA
B- Mầu Nhiệm Mùa Sáng
- Chúa Giêsu chịu Phép Rửa
Sau khi rời khỏi Nazarét, Chúa Giêsu đi về phía sông Giođan, vừa đi vừa kín đáo ban nhiều ân sủng cho linh hồn và thể xác nhiều người. Trước khi gặp Gioan Tiền Sứ (vị sứ giả đi trước để loan báo) của Người đang thanh tẩy trên bờ sông gần Bêtani, Chúa đã soi cho ông một ánh sáng đầy đủ và thông ban cho ông một nguồn ơn dào dạt, khiến ông kinh ngạc kêu lên:
– Này Đấng Cứu Thế đang đến gần tôi!
Lúc Chúa Giêsu đến, đứng lẫn vào đám đông, xin ông rửa cho mình, ông được một thị kiến trí năng soi cho ông những ánh sáng rạng rỡ và mới mẻ về mầu nhiệm Cứu Chuộc, ông nhận ra Người đến xin ông rửa chính là Ngôi Lời Nhập Thể. Ông vừa phủ phục trước mặt Chúa vừa nói:
– Chúa ôi, chính Chúa mới là Người phải rửa con, mà Chúa lại muốn con rửa Chúa thế này ư?
Chúa hiền từ đáp:
– Bây giờ phải thế đã! Vì phàm là việc công chính, ta nên chu toàn tất cả.
Thế là Thánh Gioan phải rửa cho Chúa. Thoạt khi Chúa vừa chịu rửa xong, Thánh Linh ngự xuống trên đầu Người dưới hình một chim câu, và Cha hằng hữu phán ra những lời này:
“Đây là Con Chí Ái của Ta, Ta chỉ được thoả nguyện nơi Người”.
Lời đó xác nhận Chúa Kitô có Thần Tính Thiên Chúa và ân thưởng đức khiêm nhượng của Người.
Chính lúc đó Người đã lập nhiệm tích Thánh Tẩy.
Người đã rửa tội cho Gioan Tiền Sứ của Người. Ông Gioan, vì thế, được vinh hạnh làm dưỡng tử đầu tiên của Thiên Chúa … Nhắc lại về Thánh Gioan Tiền Hô: Trong lần Chúa gặp lại Gioan Tiền hô lần cuối cùng, có hai môn đệ của ông xin đi theo Chúa, như Gioan Tông đồ đã thuật lại trong Phúc Âm. Hai môn đệ đó là ông Anrê và chính ông Gioan. Ít lâu sau có ông Phêrô, ông Philiphê và ông Nathanael; những vị này đều theo Chúa vì được ân sủng Chúa soi động. Mẹ Maria nhận ra ơn gọi của họ, và ngay từ đó, đã nhận họ làm con thiêng liêng của Mẹ … Riêng về Thánh Gioan, Ông luôn luôn được Mẹ kính yêu, vì ông vừa khiêm nhượng, vừa hiền từ, nhất là vì ông khiết tịnh đến một mức độ cao cả …
——-oOo——–
Bài đọc thêm: Câu chuyện về cái chết của Gioan Tiền Sứ
Thánh Gioan Tiền Sứ (cũng gọi là Gioan Tiền Hô) bị Luxiphe nghi ngờ là Đấng Kitô, nên Y đã xúi bẩy mụ Hêrôđia. Mụ này vừa là cháu vừa là chị dâu của Hêrôđê Antipa, bây giờ lại là vợ ông nữa. Sự loạn luân tráo trâng này bị người Dothái chê cười, và Thánh Gioan Tiền Sứ kịch liệt đả kích. Vì thế mà mụ Hêrôđia này thâm thù thánh nhân. Mụ đàn bà không có trái tim này đã lạm dụng dục vọng của Hêrôđê đối với mụ, xui ông vua này bắt ông Gioan tống ngục. Sau đó lập mưu cho tình nhân chém đầu con người cam đảm đã dám đả kích thói ăn ở vô luân vô đạo của mụ, như Phúc Âm đã thuật lại. Qua Linh Hồn Chúa Giêsu, Mẹ thấy ông Gioan dưới chân Chúa Giêsu, Mẹ khóc lóc nài xin Chúa đến giúp đỡ ông trong ngục. Thực ra, từ khi thánh Gioan bị giam, Mẹ và Chúa vẫn hằng ban nhiều ơn an ủi ông, hoặc sai thiên thần vào giúp đỡ, có lúc còn mang cả thực phẩm cho ông dùng nữa. Nhưng bấy giờ là giờ phút cuối cùng của đời ông, Mẹ muốn chính Chúa đích thân vào uỷ lạo ông trong giờ chết. Chúa Giêsu rất vui nhận lời Mẹ xin. Liền đó, một cách vô hình, cả hai Mẹ Con cùng được đem vào ngục ông Gioan đang bị giam. Chúa và Mẹ thấy ông đầy những vết thương, vì mụ Hêrôđia đã truyền cho sáu tên gia nhân thân tín phải đánh ông tàn nhẫn, để ông chết đi cho rồi. Bọn này vừa bị quỷ xúi giục, vừa muốn tâng công với mụ chủ, đã ba lần đập đánh ông không nương tay, vừa đánh vừa sỉ mạ ông và giáo lý ông đã dậy. Nhưng vẫn không giết chết được ông.
Thánh Tẩy Giả rất bỡ ngỡ và vui mừng khi thấy Chúa Giêsu và Mẹ Maria đến thăm ông trong hào quang rực rỡ. Chúa và Mẹ vừa xuất hiện, xiềng xích trói buộc ông liền đứt ra, các vết thương trên mình ông đều lành lặn. Ông sấp mình xuống dưới chân Chúa và Mẹ xin ban phép lành. Chúa Giêsu nói với ông:
– Gioan môn đệ chí ái của Thầy, tại sao con lại đi trước Thầy, với biết bao đòn vọt tra khảo thế này? Chính vì thế, mà Cha Thầy trọng thưởng nhiệt tâm của con. Con hãy giơ cổ cho gươm chém. Con đã được hạnh phúc chịu đau khổ và chịu chết vì danh Thầy. Thầy chờ để dâng cái chết của con lên Cha Thầy. Tràn ngập niềm vui thần thánh, Gioan cảm động nghẹn lời. Khi nói được lên tiếng, ông bày tỏ lòng tri ân Chúa Giêsu vì đã đoái thương ngự đến thăm mình. Ông xin Chúa ban ơn để ông được chịu khổ hình lâu hơn nữa, cho vinh danh Chúa. Ông cũng thiết tha yêu mến, cảm tạ Mẹ Maria . Ông còn đang nói ba tên đầy tớ và một tên đao phủ vào ngục thi hành lệnh dã man của Hêrôđê. Bọn chúng không nhìn thấy Chúa và Mẹ. Ông Gioan giơ cổ ra. Tên đao phủ chém đầu ông. Trong lúc ba tên đầy tớ cãi nhau tranh lấy phần mang đầu ông lên cho chủ, Chúa Giêsu đón lấy thân thể ông, và Mẹ Maria tiếp lấy đầu ông. Cả hai cùng dâng lên cho Cha hằng hữu lễ vật đáng ca tụng ấy. Sau đó, một tên đầy tớ mới cầm lấy đầu ông không biết tự chỗ nào, để đem trao cho chủ. Lúc ấy, Chúa Giêsu sai các thiên thần đưa linh hồn ông vào u ngục. Ông mang cho ngục tổ một nguồn vui phi thường. Còn Chúa Giêsu và Mẹ Maria trở về nơi cũ ngay, cách êm thắm như lúc đến.
Kỳ tới: Câu chuyện ở Tiệc Cưới Cana
——-oOo——-
ACE/TGTL/SVTT&DCTĐ Kính chúc Quý thính giả và các bạn trẻ Một Tuần Lễ Bình An trong Thiên Chúa và Mẹ Maria.