THẾ GIỚI TÂM LINH SỐ 37 – Phát thanh ngày 21. 9. 2025
BUỔI NÓI CHUYỆN TẠI TÂM LINH ĐÀN
Trưa ngày 15. 9. 2005 – 12:15’
- Nước Việt Nam khi nào sẽ có sự đổi thay?
– (Th): Con chào mẹ, cô chú vui,
– (Tâm): Chúng tôi chào cô Thủy. Thiên Đàng thì lúc nào cũng vui, bởi vậy chúng tôi chỉ chúc cô luôn có “job” chăm lo cho các linh hồn. Hôm trưóc cô Thủy có bật mí cho biết. Nước VN ta sẽ thay đổi toàn diện. Người lành sẽ thế kẻ ác cai trị dân. Vậy chyện này còn bao lâu nữa sẽ trở thành hiện thực, vì sau chuyến về VN, tôi thấy người dân trong nước, ai cũng mong muốn sớm được thay đổi cho đỡ khổ?
– (Th): Chú cứ chờ đi! Chúa bảo gần, nhưng không có nói năm tháng, ngày giờ! Cháu chỉ nói ngoài vòng là khi nào Chúa thấy dân Chúa bị bức hại nhiều, khi ấy Chúa sẽ ra tay.
– (T): Bây giờ họ cởi mở hơn thời “Bao cấp” (Tin từ trong nước) nghĩa là tương đối dân cũng dễ thở hơn, như vậy thì chắc là Chúa lại nương tay cho họ?
Ghi chú: (Thời Bao cấp: là một giai đoạn lịch sử ở Việt Nam, kéo dài từ khoảng năm 1976 đến 1986. Đây là thời kỳ mà nền kinh tế Việt Nam được quản lý theo mô hình kế hoạch hóa tập trung, với vai trò chủ đạo của nhà nước trong việc phân phối các nguồn lực và hàng hóa. Không có thị trường tự do. Cộng Hòa Xã Hội Việt Nam không có giao thiệp, không có mua bán gì với nước ngoài. Tóm lại là “cây kim sợi chỉ” còn quý, nói chi tới những vật dụng mà ngày nay ai cũng coi thường.)
– (Cô Thủy): Như thế thì dân cũng đã sướng hơn trước, ngoại trừ những gia đình bị đấu tố, bị để ý, bị xem là có tội đối với chế độ; Những gia đình cha, chồng, hay con trai bị đi “cải tạo”, những tù nhân chính tri. Còn gọi là tù nhân Lương Tâm v.v… thì chú biết không, vẫn có những kẻ nói phải cám ơn họ, vì nhờ họ ta mới được đi, và đi khắp thế giới. Chú nghĩ họ đúng hay sai?
– (T): Tất nhiên là những người ấy sai! Ngay ở nước Uc này thôi, có một số người nam có, nữ có, đa số họ là những thanh niên trạc tuổi các con tôi, tính đến nay (2005) chỉ trên dưới 30 tuổi, họ không biết cái thời bao cấp ông bà, cha mẹ họ cực khổ như thế nào, hoặc sang đây sung sướng quen, đã quên mất cái thời cực khổ lúc còn nhỏ! Bây giờ họ cầm tiền đô về VN chơi, muốn ăn sài kiểu gì cũng đều thoải mái cả! VN sau WTO các thành phố lớn như Sài Gòn, Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng v.v… nhờ sự ra vào của các Công Ty ngoại quốc, nên bộ mặt thành phố đã thay đổi nhiều, nhưng đó mới chính là cái từ Việt Cộng ngày xưa dùng là “Phồn Vinh Giả tạo”, do những nhà “Tư bản đỏ” tạo ra, vì qua bao năm, những đặc quyền, đặc lợi đều nằm trong tay những người này. Càng là những đảng viên CS cỡ lớn, càng là những tay tư bản “Sụ”. Những kẻ vô ý thức như cô vừa nói, đều là những người chỉ biết nhìn những hào quang, trên những đống vật chất, sở hữu của đồng tiền, chứ không có cái nhìn của bộ não (tri thức), nên không thấy được hai mặt của một quê hương là: Sự khó khăn và đói khổ của 80% dân nước, là những thành phần nông dân và lao động. Mặt kia là đà phá sản đang tuột dốc của một quốc gia vô phương cứu vãn, mà bọn đặc quyền đặc lợi thì thay phiên nhau vơ vét cho đầy túi tham, đến nỗi mạnh tên nào, tên nấy bán hết tài sản của Tổ Quốc như: Đất đai, biển đảo vào tay kẻ dữ!
– (Th): Vì thế cháu mới nói họ chỉ cởi mở cho những thành phần không bị đau khổ, nhưng như cháu vừa nói, thì trong dân cũng có nhiều thành phần vui lắm!
– (T): Cô nói cũng trúng! Ngoài cái thành phần trẻ mà tôi vừa nói với cô, dĩ nhiên cũng có những người trẻ có hiểu biết, thì họ không như vậy! Nhưng đáng trách hơn là lại có những thành phần cha, anh của những người trẻ, vượt biên qua đây cũng có, mà đi nhờ con cái bảo lãnh cũng có, một là họ thuộc loại người qua sông quên đò, hai là mục đích trên hết chỉ là vấn đề kinh tế. vốn dĩ họ dù sống ở thời nào, thì cũng chẳng có lý tưởng! Bây giờ giải quyết được vấn đề kinh tế là xong! Hễ có ăn là vui! ở trong nước cũng có những người như vậy!
– (B. Quý): Nếu thế thì làm sao mà Chúa thay nó! Hồi nãy con nói là khi nào Chúa thấy dân Chúa bị bức hại nhiều, khi ấy Chúa mới ra tay?
– (Th): Con nghĩ là sẽ phải đổ thôi! Vì họ đã chạm tới Lòng Chúa Thương Xót, bằng những tội phạm họ đã làm như: Khiến cho nhiều gia đình, nhiều người phải đau khổ, mà họ thì sung sướng cách thừa thãi. Con cái họ vì dư tiền của nên sống trong tội lỗi, trụy lạc. Bản thân họ cũng vậy, lo nhiều cho cái đẹp của thể xác, đó là vợ, chồng thì ngoại tình, đàng điếm, trong khi phá bỏ tất cả luân lý, đạo đức. Tôn giáo giúp họ duy trì tinh thần và xây dựng xã hội kỷ cương, thì họ dùng đủ mọi cách để diệt, hoặc trói tay, bịt miệng những người lãnh đạo các tôn giáo. Tịch thu hết các cơ sở giáo dục. Dùng tiền, và quyền thế để ép người ta đi đến chỗ bỏ chết thai nhi. Lạm dụng thời thế để mua bán, xuất khẩu phụ nữ! Mẹ nghĩ đi, tội lỗi ngập trời như vậy! Xúc phạm đến Chúa như thế! Làm sao mà thoát khỏi bàn tay Chúa? Chỉ có điều là Bản Tính Thiên Chúa là chậm bất bình, và muốn kéo dài thời gian để cho họ nhìn thấy được tội ác họ đã làm, mà quay về đường ngay, nẻo chính trước đã, rồi mới khiến cho họ ăn năn và hối hận, về những việc họ làm! Nhưng chú, cô, mẹ cháu vững tin đi! Chúa cũng chỉ để cho họ có giới hạn!
Phụ chú: Rất nhiều báo chí đã mô tả thời Bao cấp. Sau đây là những đoạn văn tiêu biểu đã đăng trên báo Đại Kỷ Nguyên: Bao cấp là tất cả đều do nhà nước đứng ra bao hết, từ cây kim, sợi chỉ, que diêm cho đến lương thực hằng ngày… Lương hàng tháng của công chức nhà nước chỉ nhận được một phần tiền rất nhỏ, còn lại quy vào hiện vật thông qua chế độ cấp phát tem phiếu và sổ gạo. Tất cả mọi hình thức kinh doanh đều được quản lý theo ‘mô hình xã hội chủ nghĩa’, hoàn toàn do nhà nước nắm giữ.Nhà nước phân phối vài chục mặt hàng thiết yếu cho cuộc sống như gạo, thực phẩm, chất đốt, vải vóc, pin, cho đến các tiêu chuẩn phân phối được mua bổ sung, như xà phòng (xà bông giặt,) giấy dầu, xi măng, khung, săm, lốp xe đạp…
Cái đói đến “mờ mắt” thời bao cấp
Toàn bộ nguồn cung cấp lương thực, thực phẩm và nhu thiết yếu cuộc sống chỉ đáp ứng một phần cực nhỏ nhu cầu sinh tồn của 1 con người, cho nên mới tạo thành cái đói dai dẳng và trường kỳ tháng này qua năm khác. Điển hình là một người dân tự do được tiêu chuẩn 1,5 lạng (150gr) thịt/tháng, tương đương với mức tiêu thụ thịt trung bình trong 1 ngày hiện nay của người trưởng thành. Thông thường nếu chọn thịt thì thôi mỡ, vì chỉ được chọn 1 trong 2. Thời đó không có dầu ăn, phải dùng mỡ để xào, nấu nên mỡ rất quý. Các gia đình vì vậy thường hay chọn “mỡ” thay vì “thịt”, như vậy sẽ tích cóp được 1 hũ mỡ dùng để chiên xào nấu một thời gian dài hơn là 3 lạng thịt tiêu chuẩn trong tháng.
Tuy nhiên, cán bộ cao cấp lại có tiêu chuẩn gấp 40 lần “nhân dân”: 6kg thịt/tháng. Nhiều người cũng thắc mắc vì sự chênh lệch quá lớn này.
Rau có tiêu chuẩn 3-5kg/người/tháng, trong khi nhu cầu dinh dưỡng của cơ thể cần từ 300gr-500gr/ngày.
Em bé dưới 1 tuổi cũng đói, vì tiêu chuẩn của em tất cả là 4 lon sữa đặc có đường “Ông Thọ” trong 1 tháng. Nên mới có cảnh các em bú “nước đường”, một điều mà thời nay dường như không thể tin nổi. Nếu mẹ của các em có giấy tờ chứng minh mất sữa hoàn toàn, thì em bé có khả năng sẽ nhận được 8 lon. Thậm chí có tiền vẫn phải chịu đói… vì không ai dám bán để mà mua!
Hàng hóa thời đó không được mua bán tự do trên thị trường như bây giờ, không được phép vận chuyển tự do hàng hoá từ địa phương này sang địa phương khác.
Trao đổi bằng tiền mặt bị hạn chế, nên có người thậm chí có tiền vẫn đói, vì không ai được phép “kinh doanh”. Không có những cái tên mỹ miều như bây giờ là “doanh nhân”, “hộ kinh doanh”, mà chỉ là “phe phẩy” hay “tư thương”, “chợ đen” … những từ mang hàm nghĩa rất tiêu cực và khinh miệt, nếu bị phát hiện sẽ bị công an bắt và tịch thu toàn bộ hàng hóa. “Siêu thị” hay “chợ” là những khái niệm gần như không tồn tại.
Câu nói “Có tiền mua tiên cũng được” ít nhất cũng không thể đúng ở thời bao cấp. Thời này, sổ gạo mới là thứ quan trọng nhất.
Từ sau 30/4/1975 – khi nền kinh tế đặc thù này áp dụng trên toàn quốc, những ai sống ở khu vực phía nam vốn quen với nền kinh tế tự do, chưa quen với cái “đói” trường kỳ của nền kinh tế bao cấp như ngoài bắc, bỗng đột ngột chịu “đói” đến hoảng hốt!
Sự thiếu thốn đi kèm chất lượng “thê thảm”
Sự thiếu thốn cũng đi kèm chất lượng “thê thảm”: gạo mốc xanh đen, gạo hẩm, bột mỳ mốc, rau vàng héo, thịt “bèo nhèo” (phần thịt “ngon” đã được chia chác cho mậu dịch viên và những “mối quan hệ” quen thân của mậu dịch viên).
Gạo thiếu, gạo mốc đen nên cơm thường xuyên là những bữa cơm độn mỳ sợi mốc, bột mì tồn kho (viện trợ từ Liên Xô), sắn khô xắt lát, ngô (bắp), bo bo (hạt lúa mì) hay gạo vỡ (gạo tấm)
Thịt quá ít, có cũng như không, nên thường đổi thành mỡ, để có cái xào nấu rau ăn dần. (Thời đó không có dầu ăn như bây giờ, thỉnh thoảng cũng chỉ có chút dầu lạc (dầu đậu phộng) hôi khét).
| Nhất gạo nhì rau
Tam dầu tứ muối Thịt thì đuôi đuối Cá biển mất mùa Đậu phụ chua chua |
Nước chấm nhạt thếch
Mì chính có “đếch Vải sợi chưa về Săm lốp thiếu ghê Cái gì cũng thiếu… |
Thảm họa “mất sổ gạo”
Tuy “phàn nàn” thiếu thốn như vậy, nhưng thời đó nếu để mất tem phiếu sẽ là thảm họa, so thảm họa này với cảnh thiếu thốn thường nhật thì thiếu thốn vẫn còn là “thiên đường”. Các thế hệ thời đó sẽ đứng trước nguy cơ nhịn đói cả tháng, đi xin, đi vay mượn lương thực, hoặc mua chui lại của “phe tem phiếu” (người tích trữ đầu cơ trái phép tem phiếu).
Vì vậy thành ngữ “Mặt như mất sổ gạo” trở nên vô cùng nổi tiếng thời bấy giờ, dùng để mô tả một khuôn mặt ủ ê não nề không thể đau khổ hơn. Bởi vì thời đó, mất sổ gạo là cầm chắc nhịn đói! Nhịn đói không phải là một ngày hay một tháng mà có khi đến vài ba tháng. Bởi hành trình, thủ tục xin cấp lại cuốn “bảo bối quý giá” này khổ sở vô cùng. Suốt những ngày còn lại sẽ chạy vạy, vay mượn khắp nơi để sống sót qua ngày đoạn tháng.
Nạn ăn cắp diễn ra phổ biến và rất tinh vi, cũng khiến việc mất tem phiếu, mất sổ gạo diễn ra lại càng thường xuyên hơn.
Cảnh xếp hàng như chơi trò rồng rắn lên mây….
Muốn mua được lương thực, thực phẩm, các thế hệ thời đó cần đi xếp hàng 3, 4 giờ sáng để giữ chỗ, phòng khi cửa hàng bán nửa chừng hết lương thực, thực phẩm. Người ta dùng những cục gạch, chiếc dép, mảnh gỗ để ‘xí chỗ’ khi cửa hàng chưa mở cửa và người thật sẽ đứng vào hàng khi mở cửa.
Thậm chí nếu xếp hàng đầu, nhưng cũng không bảo đảm là sẽ được mua trước, bởi vì nếu có những sổ thuộc dạng ‘ưu tiên’ hoặc ‘chen ngang’ do có móc ngoặc với nhân viên thương nghiệp, hoặc đơn giản là xếp hàng tới nơi mới biết đã bị ăn cắp tem phiếu hay sổ rồi.
Rất nhiều khi, mỏi mệt rã rời vì xếp hàng cả đêm, nhưng tới gần lượt, thì cánh cửa hàng mậu dịch sẽ sập xuống phũ phàng trước mặt cùng với câu nói lạnh băng của cô mậu dịch viên “HẾT HÀNG” … Vậy là lê bước về nhà để hôm sau đi xếp hàng tiếp… (CÒN TIẾP)
——-PHẦN HAI——-
LIÊN MINH BÓNG TỐI & LIÊN MINH TOÀN CẦU
Trong số trước nhờ ThĐ.461 của Chúa, ngày 17/6/2012 Chúa Giêsu báo cho chúng ta biết các các kế hoạch và hành động độc ác của Liên Minh Toàn Cầu (LMTC). Đồng thời chúng ta cũng lập luận rằng, Khi một Liên Minh Bóng Tối (LMBT) mà TT.Trump ám chỉ, và đã gửi cho họ một “Thông điệp Thầm Lặng” đủ mạnh – có nghĩa là thắng TT. Trump, và nắm được cả thế giới – Chúng có thể sẽ ra mắt báo chí và thế giới, và hiện nguyên hình là một LMTC.
– Cũng kỳ Trước, chúng ta nhờ sự hướng dẫn của Chúa, qua điểm thứ ba của ThĐ. Chúng ta đã tìm ra được Liên Minh Bóng Tối là một tập hợp gồm 6 thế lực: Iran – Hồi giáo cực đoan Shia – Đảng Dân Chủ Mỹ và các tổng thống của họ, đặc biệt Obama – Các tài phiệt trong bóng tối yểm trợ đảng Dân chủ, nằm trong Tam Điểm – Nga – và Trung Quốc. (quí thính giả mới của kỳ này, muốn biêt tại sao có cả Nga và TQ, xin tìm nghe số Trước TGTLsố36, hoặc vô trang Web: tgtl.online. Những hàng kết thúc của kỳ trước, chúng tôi có đặt ra vấn đề: Làm sao mà cân bằng lực lượng hai bên được? Một bên là Donald Trump, đầu kia là khối khổng lồ 6 thành phần.
Từ trước tới nay, họ âm thầm chiến đấu lẻ tẻ, do sự điều khiển khéo léo của tổ chức Tam Điểm (TĐ) là một tổ chức có mặt ở khắp mọi nơi trên thế giới. Trước đây chúng tôi đã từng nói ít nhiều về tổ chức này rồi! Họ một lúc có mặt cả bên này, lẫn bên kia. Xây dựng cả tư bản lẫn cộng sản. Gần như lúc nào họ cần bên nào thắng, thì bên đó thắng. Thành ra cái thế lực 6 thành phần kể trên, Họ chưa bao giờ đoàn kết với nhau thật sự. Họ chưa bao giờ biết mình nằm trong một liên minh 6 thành phần. Họ có những sự kết nối chồng chéo khác nhau, nhưng chưa bao giờ ngồi lại với nhau thành Một. Tuy nhiên, ở trận chiến cuối cùng này, TĐ có mục đích tiến tới một “Thế Lực Toàn Cầu”, hay còn gọi là LMTC. Dù đối phó cách nào, thì cuộc chiến đấu của TT.Trump, cũng là cuộc chiến đấu với một LMBT sáu thành phần, và có vẻ như một sự đơn phương chiến đấu.
Trong lịch sử Cứu Độ nhân loại, có hai lần xảy ra trong Cựu Ước trường hợp giống vậy. Một lực thật nhỏ chiến đấu với một lực thật to; Hoặc chỉ một mình mà phải chiến đấu với Một tổ chức thật lớn. Thực ra TT.Trump không sợ! ông ấy đã thử sức và biết mình có thể! Cả thế giới cùng thấy. Dùng võ lực thì ông đã cho cả thế giới, ai có tài chứng kiến được thì chứng kiến, còn không thì phát thanh, báo chí đã mô tả rất rõ ràng, chiến thuật phản lực hành quân trên trời dưới đất, của Chiến dịch Midnight Hammer. Vừa đánh vừa rút về, địch vẫn không hay. Trận này chúng tôi cũng đã mô tả rồi. Đừng nói Iran, cả Nga lẫn TQ đều lạnh mình. Thử đem chiến dịch ấy sang Nga thôi, cụ Trump lẩm nhẩm, làm gì mà mang tiếng một cường quốc như Nga, mà đánh một nước nhỏ hơn mình nhiều, tốn hàng bao nhiêu tỷ tiền vũ khí súng đạn; lại thí hàng vạn quân đã bỏ mình trong cuộc chiến đã ba năm rưỡi, mà còn chưa chịu dứt. Trung Quốc thấy rồi, thử đem đi đánh Đài Loan xem, bao nhiêu chiến hạm liệu còn mạng mà trở về. Cho nên, TCB nhụt nhuệ khí rồi! Đang rủ Nga đánh cặp. Hôm nào “ngày dài tháng rộng”, chúng tôi xin kể âm mưu và kế hoạch một chúa sơn lâm rừng Đông rủ rê chúa tể rừng Tây, cùng nhau nghiên cứu một thứ máy chiến lược, điều binh khiển tướng ra quân ở biển Đông, cố đánh chiếm Đài Loan, để có được con “Chip” quan trọng hạng cao cấp, chưa nước nào nghiên cứu ra được, trừ Đài Loan. Chưa đâu, một người “trị quốc bình thiên hạ”, không chỉ lúc nào cũng dụng binh, mà quan trọng là có tài “Kinh bang tế thế” hay không? Có nghĩa là, vừa dựng xây việc nước, vừa đem thân cứu đời, theo ý nghĩa của kinh tế. Tài này thì có lẽ hằng bao nhiêu thập niên, chưa có một vị lãnh đạo thế giới nào, chứ đừng nói là nước Mỹ. Chưa thấy ai cao tay bằng TT.Trump. Nói ông là một nhà kinh doanh thì cũng đúng, nhưng thế giới này đâu phải có mình Trump? Vả lại người tài giỏi kinh doanh, nhưng phải Kinh Bang (Kinh = Trải qua, hay từng trải; Bang = nước; còn tế thế = giúp đời.) tức là trải qua việc nước cấp thế giới và trợ giúp các nước yếu, Hay nhỏ. Người có chân mạng đế vương, nhưng không có tâm giúp đời, thì chỉ là một Ngọa đế, hay một nhà lãnh đạo độc tài! Ông Trump từ ngày chấp chánh, người ta thấy ông ngoài việc dùng “cây roi” kinh tế, mà sắp xếp lại bàn cờ kinh tế thế giới cho công bằng, không để những kẻ xưa nay lợi dụng làm giàu được bằng kinh tế, mà ra tay chèn ép các nước yếu, lấy các nước ấy làm chư hầu của mình. Ông đang đòi lại công bằng cho các nước yếu, tỷ dụ như các nước Đông Nam Á, chứ không chỉ phục hưng lại nền kinh tế (KT) nước Mỹ. Nước Mỹ sở dĩ phải phục hưng KT, vì hàng chục năm nay, nước Mỹ phải bao cho không chỉ các nước yếu, mà ngay cả các đồng minh của mình, cũng không đối xử công bằng với mình, trong công cuộc bảo vệ thế giới. Chưa kể, thời các chính phủ của Đảng Dân Chủ, được các thế lực bóng tối dựng lên, chỉ để tàn phá và hủy diệt nước Mỹ nói riêng, toàn cầu nói chung. Chỉ trong vòng chưa đầy 8 tháng, Trump một mặt ổn định lại chiến lược toàn cầu của cả thế giới; thế nào là bổn phận và nghĩa vụ của đồng minh; Ai nấy phải nhận định được rõ ràng thế nào là bạn, thế nào là thù. Trong suốt nhiều thập niên qua, nhiều quốc gia chỉ vì chút lợi ích KT, mà một tay với bạn, một tay với thù. Trump cũng vạch ra cho thấy tình trạng bạn thù bất phân minh, suốt vài thập niên qua, đã giúp cho kẻ thù vừa mạnh về KT, vừa mạnh cả về quốc phòng. Điều này bây giờ cả thế giới đều đã thấy được! Không chỉ vậy, TT.Trump đã tỏ cho cả thế giới thấy, ông là con người yêu chuộng Hòa Bình một cách thực tiễn. Chỉ trong vòng 8 tháng qua. Trump đã giúp hòa giải được khá nhiều nước chấm dứt các cuộc chiến tranh, hay xung đột, như Campuchia – Thái Lan; Armenia – Azerbaijan; Iran – Israel; Rwanda – Cộng hòa Dân chủ Congo; Ấn Độ – Pakistan; Ai Cập – Ethiopia; Có tiến triển đối thoại với lực lượng Houthi tại Yemen. Giúp bình thường hóa quan hệ giữa Israel và một số quốc gia Arab, và hỗ trợ nối lại quan hệ kinh tế giữa Serbia và Kosovo. Trong cuộc họp mặt thượng đỉnh giữa hai nhà lãnh đạo Mỹ – Nga hơn hai tiếng rưỡi ngày 15/8 vừa qua tại Anchorage, Alaska, về cuộc chiến Nga – Ukraine, Nhà Trắng nhận định đây chỉ là “cuộc gặp thăm dò”, nhưng sau đó ai cũng thấy cuộc gặo gỡ Trump – Putin đã diễn ra trong không khí hoàn toàn vui vẻ, khả quan. Cả hai ông sau đó, đều tuyên bố là có hy vọng. chỉ còn chờ một cuộc hòa đàm tay ba, trong đó có Zelensky. Tất nhiên chúng ta cũng chưa dám chắc là sẽ thành hay không thành. Nhưng hầu hết ai cũng công nhận là TT.Trump là người có thiện chí và cũng rất có công trong việc tìm kiếm sự hòa giải giữa các bên. Nếu Hòa Bình Nga – Ukraine chuyến này thành công, thì giải Nobel Hòa Bình chắc chắn vào tay TT.Trump một người rất thiện chí.
Nói gì thì cũng phải đặt lại vấn đề, liệu TT.Trump có thể chiến thắng nổi LMBT hay không?
Chúng ta có chắc được rằng ông có thể đấu nổi với cái khối khổng lồ 6 thành phần, cũng là 6 thế lực mạnh cấp thế giới đó không? Nếu không, thì Chúa đã cho biết trong ThĐ.461rằng:
Điều 4: Chúng sẽ kiểm soát toàn bộ các phương tiện truyền thông trên thế giới. (đã thấy rồi)
Điều 5: sự thật về sự độc ác của chúng, được che đậy đằng sau cái gọi là những tổ chức nhân đạo. Đáng buồn là rất ít con cái Thiên Chúa biết được kế hoạch của chúng. (Cũng đã trình bày rồi).
Điều 6: Nhiều người trong các tổ chức này, bao gồm các nhà lãnh đạo ngân hàng, chính phủ, những người đứng đầu các doanh nghiệp lớn, tất cả liên kết với nhau và cùng làm việc để biến những thường dân thành những kẻ khốn cùng. (Họ từng như vậy trong bóng tối, nhưng rất ít người biết)
Điều 7: Các con phải cầu nguyện để ngăn chặn nạn diệt chủng, mà chúng đang hoạch định. Nạn diệt chủng này còn kinh hoàng hơn những gì mà Hitler đã thực hiện trong Thế Chiến thứ 2.
Điều 8: Trong nhiều năm qua, chúng đã hoạch định để đưa ra dấu của con thú, một con chip mà mỗi người đàn ông đàn bà sẽ buộc phải gắn vào cơ thể để có được thực phẩm.
Điều 9: Sẽ đến thời điểm để chúng công bố loại tiền tệ thế giới mới, các con phải biết rằng việc cầu nguyện thật nhiều, có thể giúp giảm thiểu phần lớn kế hoạch của chúng.
Hiện nay trong số những nhà lãnh đạo chúng ta biết và thấy, dù TT.Trump chưa phải là người lãnh đạo hoàn hảo về hết mọi mặt, nhưng ông vẫn hơn những người đi trước, những người đến sau thì chưa thấy, vả lại trong thế giới hiện tại, duy nhất chỉ có một mình TT.Trump là nhà lãnh đạo nhìn thấy được LMBT, và ông đã không sợ, mà còn dám đương đầu. Ông lại là người tin vào Thiên Chúa, và biết chính Chúa đã dẫn dắt mình qua khỏi các đêm đen, là các tai họa bọn tôi tớ ma quỉ gieo rắc và gài bẫy mình. Thì biết đâu nếu nhờ nhiều lời cầu nguyện Chúa sẽ ra tay. Lúc đó, không phải là nhỏ thắng lớn; ít thắng nhiều, như đã từng diễn ra trong Kinh Thánh đó sao ? Kỳ trước chúng tôi đã viết “không phải chỉ có con người mới là quyền năng. Còn có một thứ quyền năng khác, mà ngta không thể hiểu được! Thứ quyền năng ấy rất là siêu việt. Để chúng tôi kể lại vài mẩu chuyện trong Thánh Kinh cho các bạn nghe. Câu chuyện đầu tiên kể về anh chàng Hiệp sĩ đa tình Samson cho không khí bớt căng thẳng.
Samson là một nhân vật trong Sách Thủ Lãnh chương 13. Chàng tin vào Thiên Chúa, nên thành kẻ thù của Dân quân Philitinh (nguồn gốc của những người Palestine ngày nay – những kẻ chống Israel là người của Thiên Chúa). Những người dân Philitinh thờ đa thần là các thần Át-tạt-tê, Đa-gôn và Bê-En-Zê-bun — Các bạn nhớ có lần Chúa Giêsu của Chúng ta, chữa cho một người bị quỉ nhập xong, bọn Pharisiêu nói với dân chúng rằng: Ông ấy dựa thế quỷ vương Bê-En-Zê-Bun mà trừ quỉ (Lc 11, 14…). Không biết hậu duệ tộc dân Philitinh xưa, bây giờ là dân Palestine có còn thờ các thần ấy không, à không! họ đã trở thành một dân tộc Hồi giáo Palestine nhưng vẫn chống người Israel, và tranh chấp mãi mảnh đất Gaza.
Trong Cựu Ước, người Philitinh sống ở vùng đất phía tây nam Canaan. Canaan là một khu vực thường được gọi là vùng đồng bằng ven biển Philistia, nằm dọc theo bờ biển Địa Trung Hải. Khu vực này bao gồm năm thành phố chính của họ là Gaza, Ashkelon, Ashdod, Gath, và Ekron.
Đây là khu vực xưa xửa xừa xưa, Tổ phụ Abraham được Chúa gọi từ vùng Ur quê hương của ông thuộc mảnh đất nằm giữa hai con sông Tigris và Euphrates. Babylon cũng nằm ở đây, Sumer và Akkad cũng trong khu vực này, gọi là vùng Lưỡng Hà (Lưỡng = Hai; Hà = sông ; tức là vùng của hai con sông vừa nói trên. Tên quốc tế gọi là vùng Mesopotamia) Đây là nơi phát xuất các nền văn minh có thể là đầu tiên của thời cổ đại, như văn minh Sumer, văn minh Akkad, rồi tới văn minh Babylon – những nền văn minh cách nay đã hơn 5.000 năm, còn dấu vết của những cổ thành tuy đổ nát. Chúa dẫn Abraham từ quê hương của ông mà băng qua sa mạc Ả Rập tới Canaan người Do Thái gọi là vùng đất hứa (tất nhiên là Chúa Hứa cho Tổ phụ Abraham) – Nơi đầy sữa và mật ong. Abraham lập cơ nghiệp ở đây, cho tới thời ông Giacóp sinh 12 người con trai là tổ tiên của 12 chi tộc. Đố các bạn ổng có con gái không? Abraham chỉ có một người con gái là Dinah. Trong số những người con này, có một người là Joseph (con út) lúc bấy giờ chưa sinh Benjamin. Giacop rất cưng Joseph, nên 10 người anh kia sinh ghen tỵ, mang bán Joseph cho những thương buôn Aicập. Ở Aicập Joseph là người tài giỏi, đoán điềm giải mộng cho vua Pharaon, nên được vua cho làm Tể Tướng – Joseph chỉ dưới một người, trên muôn người. Cho đến năm thiên hạ mất mùa, đói kém. Các nước chung quanh tới xin lúa, thì ở Canaan cũng vậy, những người anh của Joseph sang xin thóc lúa như mọi người. Bấy giờ mới gặp thằng em mình đã bán nó đi, nay thành quan lớn của triều đình đang đứng ra cấp phát cho các nơi đói về cầu xin. Các anh thấy Joseph thì sợ, trong khi Joseph thấy các anh mình, thì động lòng thương, ông phải bỏ vào trong mà thấm nước mắt xong, trở ra bảo các anh về mang cha mẹ tất cả mọi người sang Ai cập lánh nạn đói, vì trận đói này còn lâu lắm, tới 7 năm mất mùa. Họ ở đây sinh con đẻ cái tới một năm kia lâu lắm! Họ sống rất khổ dưới ách của những vì vua Aicập khác, đến nỗi vua ra lệnh hễ những người DoThái sanh con trai thì bắt buộc phải giết, kẻo chúng đẻ nhiều quá, mà dân của chúng lại tài giỏi, lấy hết nghề của người Aicập. Khi đó Chúa mới truyền cho Môse đưa dân ra khỏi Aicập. Bạn biết đông cỡ nào không? Sách Xuất Hành cho số lưọng ước tính là khoảng 600.000 người đàn ông, nếu tính cả phụ nữ và trẻ em, có thể lên tới từ 2-3 triệu người, theo tự điển thế giới căn cứ vào những nhà viết ngoại sử. Sau khi ông Môse được sức mạnh của Chúa giúp đưa dân Do Thái ra khỏi Ai Cập, đi qua biển đỏ. Từ đó Chúa nhận họ là Dân Chúa. Họ mất 40 năm đi loanh quanh trong sa mạc, vì cái tội vô ơn, bội bạc, đúc bò vàng thờ, trong lúc ông Môse đang ở trên núi Sinai với Chúa, để nhận 10 Điều Răn. Khi đã hết hạn bị lưu đày vì các tội, Ông Môse thì chết tại thung lũng Mô-Áp, thọ 120 tuổi, mắt không mờ, khí lực không giảm. Ông đặt tay trên đầu ông Giosuê, chúc lành cho ông, và trao quyền cho Giosuê thành người kế vị ông. Năm1200 trước công nguyên Jossuê đem dân người vào đất hứa tức miền đất Canaan của Tổ phụ Abraham đã nói ở trên. Như đã kể trước đây, năm 70 sau công nguyên, người Israel trở thành những kẻ vô Tổ Quốc, Đền thờ vĩ đại Giêrusalem, “không còn hòn đá nào trên hòn đá nào”. Và thành những người du mục lang thang trên khắp thế giới, như đã nói về họ trong các bài TGTLs27, 28, sang đến 29 là cuộc chiến Israel – Iran. Nếu bạn Là người Công Giáo, bạn có còn ghét, hay khinh bỉ họ, vì họ đã giết Chúa Giêsu của bạn không? Tôi nghĩ bạn cũng như tôi, chúng ta không nên ghét, mà còn thương họ – Một Dân Tộc gắn kết với một định mệnh vô cùng xót xa, đau khổ. Tất nhiên không phải vì Chúa phạt! Trên Thánh Giá, trước khi tắt thở, Chúa đã ngước mắt lên trời xin với Chúa Cha: “Lạy Cha, Con xin Cha tha cho họ, vì họ đã không biết việc họ làm”. Chúng ta là con của Chúa, có lẽ nào chúng ta lại ghét họ?
Lần thứ ba, người Israel trở về định cư trên quê hương họ. Nhân tiện đây, tôi xin nói cho rõ, để chúng ta hiểu tại sao ngày nay Israel và Palestine (tức người Philitinh thuở xưa) cứ mãi tranh chấp cái vùng đất Gaza. Bây giờ lại cần thiết phải nói cho rõ, tại sao người Phililinh lại thành người Palestine? Các bạn hãy nhớ lại từ ngày xưa, mảnh đất Canaan tên gọi của nó đã là Palestine sẽ nói sau. Chúa Giêsu người Palestine, các Tông đồ người Palestine. cho nên đêm tử nạn của Chúa, Thánh Phêrô đã bị người ta hỏi ba lần “Ông có phải là người Palestine môn đệ của ông Giêsu không? Bây giờ hãy nói tới tên đất:
Miền Nam nước Canaan có một thành nhỏ gọi là Pelishit, nghĩa là đất người Pelishit (trước ta thường gọi là Philitinh). Đất này bị ông Joshua chiếm và để nguyên tên Pelisha hay Palestina. Đó là nguồn gốc cái tên xứ Palestine Chúa, các Tông Đồ và người Do Thái ở. Sau khi nước Do Thái bị tiêu diệt, Palestine lần lượt nằm dưới sự cai trị của các Đế chế Assyria, Đế chế Babylon, Đế chế Ba Tư, Đế chế La Mã trong nhiều thế kỷ sau đó, trước khi người Hồi giáo Ả Rập chiếm được khu vực này vào thế kỷ thứ 8. Những người Do Thái chạy, chứ người Palestine (gốc Philitinh) không có quốc gia nên cứ ở, và bị Hồi giáo đồng hóa thành Hồi giáo Palestine. Đồng hồ thời gian xoay nhanh tới thế kỷ 20, thì phát sinh Chủ Nghĩa dân tộc Ả Rập Palestine, và chủ nghĩa Phục quốc Do Thái hồi hương đã nói trong TGTLs28. Cuộc chiến tranh 6 ngày Israel chiến thắng vẻ vang, Hồi giáo thua. Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO) buộc phải tháo chạy sang Jordan, nơi vua Hussein đã cung cấp các căn cứ và nơi trú ẩn cho họ. Máy thời gian càng quay nhanh hơn nữa, để chúng ta chứng kiến các cuộc chiến giữa Israel và Palestine Hồi giáo trên vùng đất Gaza, mà hôm nay chúng ta rõ vùng này nguồn gốc của nó là của ai. Chúng ta kết thúc phần lịch sử ở đây, để trở lại câu chuyện trong Kinh Thánh Cựu Ước.
Samson là một thanh niên cường tráng, có sức khỏe “Một đấu vạn người”. Chàng tin vào Thiên Chúa cách mãnh liệt. Đổi lại Chúa cho chàng sức khỏe vạn năng. Truyền sử kể rằng, sức mạnh của Samson Chúa cho là nhờ bộ tóc. Ngay từ nhỏ, Chúa đã nói bằng một cách riêng, nhưng ông biết và hiểu là mình sẽ không bao giờ được cắt tóc. Philitinh là một vương quốc nhỏ ngoại giáo thờ đa thần, có thành quách, có vua quan, đã từng đem quân đi đánh dân Chúa, nhưng hễ gặp Samson là thua, không lần nào thắng nổi. Kinh Thánh kể có một lần, Samson nhử một bọn quân Philitinh cho chúng đuổi đến gần chân một ngọn núi, trong tay Samson chỉ có một cái hàm bò. Chàng quơ tay một cái là có một tên ngã ngựa, chàng chiếm ngay lấy con ngựa. Cứ một lần từ chân núi mà thả ngựa xuống là có một đám ngã, rồi lại chạy ngược lên là một đám khác té lăn quay. Chàng làm vài vòng như vậy là mãn cuộc chơi. Mỗi trận, chàng lại bày ra một kế, lần nào chúng cũng thua, không thể bắt được chàng. Cuối cùng chúng dùng Mỹ nhân kế, cho một người con gái tuyệt đẹp tên nàng là Dalila, tới ve vãn và chiều chuộng chàng. Sau nhiều ngày tháng, chàng “phải lòng” và yêu thương nàng. Nàng dạm hỏi mãi, tại sao chàng lại có sức lực phi thường như vậy, đến nỗi, dù đông thế nào nguời ta cũng không thắng nổi chàng? Đã nhiều lần lắm rồi, Dalila phải vờ giận dỗi bỏ đi thật lâu. Khi trở lại, nàng hết sức chiều chuộng, chăm sóc chàng, mà không hỏi han gì chuyện cũ nữa. Bỗng một hôm, trong lúc hai người âu yếm nhau, chàng mới tỏ cho nàng biết, tất cả sức lực của chàng là nhờ bộ tóc Chúa cho. Dalila nói lại cho người của phía nàng hay. Sau đó thì một hôm, kẻ thù sai nàng chuốc rượu cho chàng say. Rồi trong cơn say vật vã, chàng thiếp đi trong giấc ngủ, thế là Dalila phải làm theo kế của những người, buộc nàng phải thi hành. Dalila vừa khóc vừa cầm dao cắt từng lọn tóc, cứ thế cho tới sáng, thì có người đến túm nàng lôi đi, và một bọn thì trói samson lại, thảy lên lưng ngựa, mang về trại. Chúng trói chàng vào cái máy xay lúa rất lớn do từng cặp ngựa kéo. Chúng nướng dùi sắt vào trong lửa, rồi dí vào hai mắt cho chàng thành kẻ mù. Chúng bắt chàng thế ngựa kéo máy xay lúa ngày đêm, trước ngày lễ cúng thần Át-Tạt-Ta, chúng chuẩn bị kế hoạch điệu chàng ra để xử tử, trưóc mặt các vua quan cùng thần dân chứng kiến: Kẻ tử thù của tất cả người dân Philitinh, để chứng tỏ rằng thằng con của Chúa, làm sao bằng họ, là những đứa con trai của thần Át-Tạt-Tê. Samson vừa xay lúa, vừa khóc, vừa ăn năn, vì mình đã lỗi lời thề với Thiên Chúa rằng, lớn lên chàng sẽ không biết tới đàn bà. Chàng hối hận vì đã mềm lòng trước người con gái, mà lại là đứa con gái của những người ngoại đạo. vừa xay lúa Samson vừa cầu xin Chúa tha tội cho mình. Chúa thương kẻ biết hối hận và ăn năn, nên cho tóc chàng cứ từ từ mọc dài ra rất nhanh. Tới ngày đã định, trước mặt vua quan và thần dân Philitinh, Samson bị cột hai tay vào hai chiếc cột đá lớn và cao lên tới nóc đình.Chúng định Sau bài diễn văn của nhà vua mạt xát Chúa của Samson, và ca tụng vị thần của chúng thờ, rồi sẽ xẻo từng miếng thịt của Samson, đặt lên khay thờ, làm vật tế lễ cho thần Át-Tạt-Ta. Cũng trong khoảng thời gian đó, Samson biết Chúa đã hồi phục lại sức khỏe cho chàng. Chàng cầu nguyện xong, thì chờ lúc dân chúng vỗ tay reo hò vạn tuế vua, vạn tuế thần. Bấy giờ chàng mới gồng hai cánh tay cứng lên như thép, rồi xô hai cột đá kêu răng rắc, và gãy đổ, làm cả căn nhà xây đồ sộ hoàn toàn bằng đá, từ mái đổ xuống, kéo theo các bức tường, cứ cái nọ xập, đè lên cái kia, từ vua cho chí thần dân bị đè chết trong tiếng la thét rùng rợn vang trời. Không khác nào tiến “Búa Nện trong Đêm” của TT. Trump gửi đi một thông điệp cũng rùng rợn cho Liên Minh Bóng Tối.
Thời giờ đã hết, chúng ta để dành câu chuyện thứ hai cho kỳ tới
——-oOo——-
SUY NIỆM MẦU NHIỆM BỐN MÙA
C- Mầu Nhiệm Mùa Thương – Mẹ là Đấng Đồng Công Cứu Chuộc
Mẹ Maria Đồng Công Cộng Khổ Với Chúa
Lúc vào đêm, Chúa Giêsu ra khỏi nhà Tiệc Ly, Mẹ Maria cũng ra khỏi căn phòng ẩn dật của Mẹ. Thoạt vừa gặp nhau, Trái Tim của Chúa và của Mẹ đã bị một lưỡi gươm đau khổ xuyên qua rất thống thiết, không ai có thể dò được một vết thương nào sâu thẳm như vậy …Chúa Giêsu nhìn Mẹ với một vẻ uy nghi thần linh cùng với một tình yêu thơ thảo và nói:
– Mẹ ạ, Con sẽ ở với Mẹ trong đau khổ; chúng ta hãy làm trọn thánh ý Cha và việc cứu rỗi loài người.
Mẹ Maria liền dâng mình làm lễ hi sinh, với một tâm hồn quảng đại, vững vàng khôn tả, và xin Chúa Giêsu chúc phúc cho mình, Chúa làm phép lành cho Mẹ và muốn rằng, từ nơi ẩn dật của Mẹ, Mẹ nhìn thấy tất cả những gì sẽ xảy ra, cũng như tất cả những gì Chúa sẽ làm, để Mẹ bắt chước Chúa, và Đồng Công với Chúa trong hết mọi sự kiện, tuỳ theo chỗ liên hệ đến Mẹ. Ông chủ nhà có mặt lúc đó, đã xin để Mẹ sử dụng tuỳ ý Mẹ cả ngôi nhà của mình …
Từ nhà Tiệc Ly, Mẹ Maria nhìn thấy hết sức rõ ràng, tất cả những sự kiện xảy ra tại vườn Cây Dầu. Mẹ bắt chước Con Mẹ với tất cả khả năng của Mẹ. Chính trong lúc Chúa Giêsu đi ra cùng với ba Tông đồ là Phêrô, Gioan và Giacôbê, Mẹ cũng rút lui vào một phòng khác cùng với ba phụ nữ đạo hạnh cùng có tên là Maria, trong số trong đó có Maria Mađalêna, mà Mẹ đã đặt làm đầu tất cả. Còn những phụ nữ đức hạnh khác, Mẹ để lại bên ngoài, và khuyến khích họ bền tâm canh thức cầu nguyện, để khỏi bị cám dỗ. Khi Mẹ ở một mình với ba nữ môn đệ rất thân tín ấy, Mẹ cầu xin Thiên Chúa ngưng ban, hết mọi an ủi có thể cản trở, không cho Mẹ cảm nghiệm được, tất cả những đau khổ kinh rợn nhất, trong thân xác và linh hồn Mẹ, cùng với Chúa Giêsu, và theo gương Chúa Giêsu. Mẹ cũng xin cho được chịu trong thân xác Mẹ, hết những đau đớn, của những vết thương Chúa Giêsu sắp chịu, trong cuộc Tử Nạn. Thiên Chúa Ba Ngôi chấp nhận, và chuẩn y hai lời xin đó. Vì thế, với một mức độ nào đó, Mẹ Maria cảm thấy tất cả những cực hình Chúa Giêsu chịu. Những đau đớn ấy sâu sắc, dữ dằn, khủng khiếp, nếu Chúa không ban ơn trợ giúp cách lạ, Mẹ đã chết đi nhiều lần. Nhưng dưới một khía cạnh khác, những đau khổ ấy, lại đảm bảo sự sống của Mẹ: Với tình yêu rất nồng nàn của Mẹ, không gì có thể làm Mẹ phải đau khổ đến chết được, hơn là nhìn thấy Con Mẹ phải đau khổ và phải chết, mà không được cùng chịu với Chúa, những đau khổ y như Chúa chịu.
Sau hành vi rất anh hùng ấy, Mẹ nói với ba nữ môn đệ, mà Mẹ đã chọn để tham dự với Mẹ vào cuộc Tử Nạn của Chúa:
– Linh hồn Mẹ rất buồn sầu vì Con của Mẹ, Chúa của Mẹ, phải đau khổ và phải chết, mà Mẹ không được cùng với Người chịu, cùng những đau khổ Người đã chịu. Các con ơi, các con hãy cầu nguyện để khỏi thua chước cám dỗ.
Rồi Mẹ lui xa riêng ra một ít, hợp tâm với lời cầu nguyện của Chúa Giêsu. Mẹ trở lại với ba nữ môn đệ ba lần, vì ma quỷ điên cuồng xông đánh họ. Mẹ cũng phải hấp hối giống như Chúa Giêsu. Như Chúa, Mẹ khóc vì các Tông đồ buồn sầu và mê ngủ, cũng như vì những tội nhân bị đoạ phạt và cứng lòng. Mồ hôi pha máu từ toàn thân Mẹ toát ra. Thiên Chúa sai Đức TLTT Gabrie đến an ủi Mẹ, cũng như sai Đức TLTT Micae đến an ủi Chúa Giêsu: Mẹ chịu phiền não y như Chúa Giêsu, nên cũng được an ủi y như Chúa Giêsu. Luôn luôn lo đến Con Mẹ, Mẹ ủy một số thiên thần hầu cận, đem khăn đến lau mặt phủ đầy máu của Chúa. Vì yêu mến Mẹ, Chúa Giêsu ưng nhận tình ân cần yêu đương ấy của Mẹ.
Mẹ khủng khiếp biết bao, khi thấy một đoàn lính, gia nhân, cả Do Thái cả dân ngoại, dưới quyền chỉ huy của một cai đội, có Giuđa hướng dẫn tiến vào vườn Cây Dầu! Thấy trước những sỉ nhục bọn người đó sẽ làm cho Chúa Giêsu, Đấng Sáng tạo họ, Mẹ mời các thiên thần và các nữ môn đệ của Mẹ, đền tạ sự vô đạo của chúng, bằng cách cả trong lòng cả bề ngoài, làm những việc
tin, yêu, thờ lạy Thiên Tính và Nhân Tính Chúa. Các nữ môn đệ bắt chước Mẹ bái gối rất nhiều lần, với tâm tình: tin, mến, thờ lạy. Các thiên thần đáp hát những ca khúc Mẹ hát lên, ca tụng tôn vinh Hữu Thể nhân loại, và Thần Linh của Chúa Giêsu, Hy lễ cực thánh. Bằng việc đó, Mẹ đã làm nguôi phép công bình Thiên Chúa, và ngăn cản Ngài, khỏi giáng phạt bọn cừu địch hèn hạ đó lập tức. Đặc biệt Mẹ cầu bầu cho tên Giuđa phản bội, khi y đem miệng ô uế của y mà hôn mặt Chúa Giêsu, làm quy ước để kẻ thù bắt đúng Chúa cho khỏi lầm. Theo lời cầu xin của Mẹ hết sức thống thiết, Chúa nhân từ soi vào tâm hồn người Tông đồ khốn nạn đó, một ánh sáng rất linh động, tỏ cho y thấy không những tội ác của y, tối tăm đáng phạt thế nào, mà còn thấy cả là y chắc chắn và hân hoan được tha thứ, nếu y hối hận. Nhưng than ôi! hạt giống chí thánh ấy không sinh một hiệu quả nào, trong tâm hồn cứng rắn hơn kim cương, và tàn bạo hơn hổ báo của tên phản phúc đó…
——-oOo——-
ACE/TGTL/SVTT&DCTĐ Kính chúc Quý thính giả và các bạn trẻ Một Tuần Lễ Bình An trong Thiên Chúa và Mẹ Maria.